Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 456: Ăn Tết

Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:34:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Lục , cha chịu đến, bà cũng cách nào.

 

Thở dài một , gật đầu : “Ông bà ngoại con đều là thật thà, chỉ là nghĩ thông tại ba của con thành như thế.”

 

Chuyện gì mà nghĩ thông?

 

Da mặt Lục Hàn Châu giật giật: Còn thể là gì nữa? Chẳng là do nhẹ cả tin ?

 

Mợ Cả thích chiếm hời của hai ông bà, mợ Hai và mợ Ba thấy, tự nhiên đỏ mắt.

 

Cha thiết đến , cũng bằng vợ.

 

Vợ là sống cả đời, cha thể cùng họ cả đời, tự nhiên là lời vợ .

 

Cho nên, đàn ông cưới vợ thế nào, quyết định cả đời tiền đồ .

 

Giống như ba ông của , vĩnh viễn đều là đồ vô dụng.

 

“Mẹ, buồn nữa cũng vô dụng, mỗi cuộc đời của mỗi , kệ họ .”

 

“Thêm vài năm nữa, đợi ông bà ngoại già , họ nổi nữa thì đón qua đây .”

 

Ngoài cách , còn thể ?

 

Mẹ Lục rõ, ba đứa em trai của tuyệt đối thể dưỡng già cho cha .

 

Xưa nay, cha đối với đứa con gái là bà từng coi nhẹ, bà sẽ vong ân phụ nghĩa.

 

“Ừ, chỉ thể như thôi.”

 

Cơm tất niên nhà họ Lục, đơn giản, thực cũng đơn giản.

 

Những thứ nên , một món cũng thiếu.

 

Bốn giờ năm mươi phút chiều, gà vịt cá thịt đều lên bàn, mấy cha con bắt đầu cúng tổ tiên trong sân.

 

“Cha, bánh gạo đến !”

 

Lục Ngọc Châu bưng một bát nhỏ bánh gạo, hưng phấn chạy .

 

“Ông nội, bà nội bảo đậu phụ cũng đặt lên.”

 

Lưu T.ử Vọng bưng một cái bát, cũng từ trong bếp chạy

 

Hai chạy qua, hai đứa nhỏ, mỗi đứa cầm một nén hương đang bốc khói xanh chạy .

 

Lưu T.ử Lâm hét lên: “Ông nội, cháu châm pháo!”

 

Lưu T.ử Minh cũng cam lòng yếu thế: “Cháu cũng châm!”

 

Rất nhanh, tiếng pháo nổ vang trời, năm giờ, bữa cơm tất niên nhà họ Lục bắt đầu…

 

Thoáng chốc qua hết năm mới.

 

Mùng một tết cha, mùng hai tết , vốn dĩ Mẹ Lục mùng hai về nhà đẻ.

 

Vì nhà họ Lục mùng tám hỷ sự, nên Cha Lục Mẹ Lục mùng hai đến nhà họ Hứa nữa.

 

Chiều mùng hai, bầu trời đổ tuyết lớn.

 

Mẹ Lục gọi Hoàng Thúy Hoa đến giúp đỡ, cắt giấy dán cửa sổ ở nhà.

 

Trong nhà hỷ sự, thứ thể thiếu.

 

Cao thủ trong dân gian.

 

Đừng Hoàng Thúy Hoa mồm miệng bô bô, chuyện gì cũng giấu , nhưng bà một đôi tay khéo léo ngờ.

 

Giấy dán cửa sổ bà cắt , thực sự là khéo léo như trời ban.

 

Nhìn bức tranh Hỉ thước đăng mai , Từ T.ử Câm vẻ mặt thán phục: “Đẹp quá!”

 

“Thím Thúy Hoa, tay nghề của thím thật sự quá , thật đấy!”

 

Hoàng Thúy Hoa vẻ mặt kiêu ngạo: “Đây chính là tay nghề tổ tiên nhà thím truyền đấy, thím cắt còn hơn thím nhiều.”

 

“Thím cháu , vợ Đại Mao, đây trong thôn chúng nhà ai cưới vợ, gả con gái, đều mời thím đấy.”

 

Nói , cắt, một buổi chiều, cắt một đống lớn giấy dán cửa sổ.

 

Bận rộn xong xuôi, Từ T.ử Câm lì xì cho bà mười đồng, còn cho thêm một cân kẹo hoa quả.

 

Lần , Hoàng Thúy Hoa vui đến méo cả miệng!

 

“Ái chà chà chà, cái cái … cái cũng khách sáo quá!”

Mộng Vân Thường

 

“Vợ Đại Mao, chúc hai cháu trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý t.ử!”

 

“Cảm ơn, cảm ơn thím.”

 

Mùng bốn trời hửng nắng, Cha Lục Mẹ Lục lên trấn, sắm sửa một đồ dùng để bày tiệc rượu, Lục Hàn Châu cùng.

 

Lục Ngọc Lan thể tự lật , tuy vẫn thể xuống giường, nhưng thể nửa nửa .

 

Chiều Cha Lục Mẹ Lục về, thấy con gái thể tự dậy, nước mắt đều chảy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-456-an-tet.html.]

 

Mùng sáu, Lục Hàn Châu dẫn theo Cha Lục, Lục Tứ Mao và hai chiến hữu trời tờ mờ sáng lặng lẽ lên núi.

 

, trời tối đen họ mới về.

 

Từ T.ử Câm lo lắng vô cùng: “Sao muộn thế ạ?”

 

Lục Hàn Châu với vợ : “Bọn núi sâu, thu hoạch lớn, heo rừng, thỏ rừng còn cả dê núi.”

 

“Đều xử lý xong ở bên ngoài , tránh để mang về dẫn đến vây xem.”

 

Trời lạnh thế , ở trong núi cả ngày, lạnh đến mức nào?

 

“Mau nhà , các rửa ráy , ăn cơm ngay đây.”

 

Mấy đặt đồ xuống, mỗi một gánh, đều dùng bao tải rắn đựng, một bao mấy chục cân.

 

Sau bữa cơm, hai chiến hữu chuẩn về nhà.

 

Bọn họ sống c.h.ế.t chịu chia thịt, lúc cửa, Từ T.ử Câm bảo Lục Hàn Châu nhét cho mỗi hai gói điểm tâm, một cây t.h.u.ố.c lá.

 

“Cái , t.h.u.ố.c đắt lắm.”

 

Hai vẫn chịu nhận.

 

Đang giằng co, đột nhiên ngoài cửa : “Ôi chao, đang gì thế ?”

 

Nhìn thấy vợ Đại đội trưởng ở cửa, Lục Hàn Châu lập tức gọi một tiếng: “Bác gái, bác qua đây ạ?”

 

“Hôm nay hai vị chiến hữu của cháu cùng cháu lên núi, săn chút đồ ngày tiệc rượu dùng.”

 

“Cháu cũng chẳng gì cảm ơn họ, bèn đưa chút điểm tâm và mấy bao t.h.u.ố.c lá, bày tỏ chút tấm lòng.”

 

Vợ Đại đội trưởng xong, cũng hùa theo khuyên: “Nên cầm, nên cầm, đây là t.h.u.ố.c hỷ đấy.”

 

“Các cháu cầm lấy, vui càng thêm vui.”

 

Nghe lời , hai cũng đành nhận.

 

Hai chiến hữu , Lục Hàn Châu tiếp vợ Đại đội trưởng nhà.

 

“Bác gái, bác qua đây việc gì ạ?”

 

Vợ Đại đội trưởng gật đầu: “Áo cưới, giày cưới của cô dâu, sáng mai đưa đến nhà bác, đây là phong tục.”

 

“Bác sợ cháu kinh nghiệm, nên qua một tiếng.”

 

Lục Hàn Châu lập tức gật đầu: “Cảm ơn bác nhắc nhở, cái cháu thể thật sự , đa tạ đa tạ.”

 

Đưa áo cưới mới của cô dâu, cũng đơn giản như .

 

Phải chọn giờ, cùng quần áo giày dép còn bày biện một thứ.

 

Vợ Đại đội trưởng từng gả con gái, cưới con dâu, tự nhiên hiểu những thứ .

 

Mẹ Lục đang bận rộn trong bếp, thấy tiếng bà , lập tức : “Em còn đang nghĩ, lát nữa sang nhà bác một lát đây.”

 

“Bác đấy, còn lo lắng hơn cả em, cảm ơn bác nhiều lắm.”

 

Vợ Đại đội trưởng xong, hì hì: “Chúng quan hệ thế nào chứ? Cái còn cảm ơn?”

 

“Không khách sáo với như thế, thằng nhãi nhà đ.á.n.h thương, nếu nhờ Đại Mao, nó .”

 

“Đi , chúng trong nhà cụ thể.”

 

Vợ Đại đội trưởng vô cùng tận tâm, liên tục, cho đến khi Mẹ Lục lặp hai ba , bà cảm thấy sai sót gì nữa, lúc mới chuẩn về.

 

“Kẹo của thím, cũng thật sự là quá ngon .”

 

thím , kẹo Đại Bạch Thỏ , cả cái đội sản xuất của chúng từng ăn, e là quá mười .”

 

“Được , cháu trai lớn hiếu kính , nhận.”

 

“Về đây.”

 

Mẹ Lục híp mắt tiễn cửa: “Thế mới đúng chứ, bác mà nhận, là coi em là em gái .”

 

“Hàn Châu, tiễn bác gái con về.”

 

“Vâng.”

 

Sáng mai đưa áo cưới sang, Mẹ Lục liền bận rộn hẳn lên.

 

Từ T.ử Câm theo bên cạnh bà, học từng thứ một, cho đến chín giờ rưỡi, mới xong thứ.

 

“Kết hôn tiệc rượu, mệt thật.”

 

Lục Hàn Châu thấy câu , lập tức bế lên giường, để cô sấp xuống, nhân viên mát xa…

 

“Là chỗ mỏi ?”

 

Hôm nay cả ngày, đúng là lúc nào ngơi nghỉ.

 

Từ T.ử Câm cảm thấy mệt nhất là chân: “Chân cảm giác căng tức, xoa bóp chỗ đó là .”

 

 

Loading...