Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 432: Mẹ Lục Hối Hận

Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:34:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Lưu gào lên, ít trong họ Lưu đều cảm thấy mất mặt.

 

Lúc , một bà lão lên tiếng: “Vợ lão Oai, bà cũng đừng trách , thằng cả nhà họ Lục từng thấy m.á.u đấy.”

 

“Nói thật lòng, chúng thấy sợ , chứ đừng đến chuyện động thủ.”

 

“Bà sợ là nhỉ?”

 

“Hai năm lúc đ.á.n.h trận ở biên giới, dẫn theo mười mấy , g.i.ế.c c.h.ế.t hơn một trăm tên trùm thổ phỉ phương Nam gì đó.”

 

“Sau đó trong quân đội lập công hạng nhất cho , Huyện đội còn khua chiêng gõ trống đưa tin báo hỷ tới, chẳng lẽ ngay cả chuyện các cũng ?”

 

Còn chuyện ?

 

Hai đại đội tuy cách xa, nhưng thời đại thông tin bế tắc, Lục Ngọc Lan đoạn tuyệt quan hệ với nhà đẻ, nên nhà họ Lưu quả thực chuyện của Lục Hàn Châu.

 

Bà lão mở lời, một phụ nữ khác cũng : “Chị dâu cả, chị đ.á.n.h nông nỗi , bảo chúng mặt thế nào đây?”

 

“Người báo công an, đồng chí công an cũng đến , ai còn dám gì nữa?”

 

“Ngộ nhỡ sai, bắt cả chúng , chị đến cứu chúng chắc?”

 

“Bây giờ thấy chị đừng nữa, mau nghĩ cách , nếu Chí Bình ăn Tết trong nhà lao đấy.”

 

Người chuyện là thím Lưu, em dâu của bà Lưu.

 

Bình thường hai hợp , chỉ là lúc để cho rằng trượng nghĩa.

 

Lời bà dứt, lập tức : “ đúng đúng, lời lý, mau tìm Đại đội trưởng nghĩ cách , đừng nữa.”

 

Lúc mà còn tâm trạng gào , cũng cho ai xem nữa.

 

Bà Lưu bình thường cách , Lưu Chí Lâm thích trộm gà bắt ch.ó, trong tộc họ Lưu thích gia đình bọn họ.

 

phàm là chuyện gì cũng giữ chút thể diện.

 

Bị năm miệng mười lời , bà Lưu giả vờ nữa.

 

“Lão Ngũ, mau quần áo tìm rể hai của con, nhanh lên!”

 

“Mẹ trong trại tạm giam đều là những kẻ hung ác cùng cực, ngộ nhỡ con đ.á.n.h c.h.ế.t thì muộn mất.”

 

Con gái thứ hai của nhà họ Lưu là Lưu Phương gả cho một chủ nhiệm phân xưởng của nhà máy ván ép trong huyện.

 

Tuy tướng mạo xí, tuổi tác cũng lớn hơn Lưu Phương mười tuổi, nhưng dù lớn nhỏ gì cũng là cán bộ.

 

Lần Lưu Chí Lâm cũng màng bảo bà Lưu tìm quần áo nữa, nhanh ch.óng chạy về phòng, quần áo chạy ngay.

 

Bà Lưu cũng từ đất bò dậy, sờ lên khuôn mặt nóng rát trong nhà.

 

Lại Lục Hàn Châu lái máy kéo hết công suất, dùng thời gian nhanh nhất chạy tới trạm y tế công xã.

 

“Bác sĩ, bác sĩ, cứu mạng, mau cứu mạng với!”

 

Máy kéo dừng hẳn, Lục chân tay luống cuống bò xuống, vội vàng xông trạm y tế.

 

“Xảy chuyện gì ?”

 

Nghe thấy tiếng động, một y tá trực ban .

 

Toàn Lục đều đang run rẩy: “Bác sĩ, bác sĩ, con gái đ.á.n.h hôn mê bất tỉnh, cầu xin các cô mau cứu nó với.”

 

“Cầu xin các cô, nó mới hai mươi ba tuổi thôi mà!”

 

Y tá , lập tức thu vẻ uể oải : “Nhanh, bế phòng cấp cứu, gọi bác sĩ Tống!”

 

Bác sĩ Tống là thanh niên trí thức xuống nông thôn, nghiệp Đại học Hải Thị, vì ông nội là nhà tư bản nên ông đưa xuống đây mười một năm .

 

Y thuật của ông cao minh, bác sĩ ở bệnh viện huyện cũng bằng ông .

 

Rất nhanh, một bác sĩ hơn bốn mươi tuổi tới: “Tình hình thế nào?”

 

Lục Ngọc Lan đặt lên giường cấp cứu, Lục Hàn Châu đến mặt bác sĩ Tống: “Chân trái gãy xương, xương sườn hai ba cái chắc là rạn, ngũ tạng tổn thương.”

 

“Do lâu ngày ăn uống, dẫn đến thương tích nặng thêm, hôn mê.”

 

Mắt bác sĩ Tống sáng lên: “Cậu hiểu y thuật?”

 

Lục Hàn Châu lắc đầu: “Không tính là hiểu, do hàng năm hơn một nửa thời gian huấn luyện dã ngoại, nên học sơ qua chút kiến thức về ngoại thương.”

 

Bác sĩ Tống Lục Hàn Châu một cái, lập tức bước lên bắt đầu kiểm tra…

 

Thấy tinh thần chồng , Từ T.ử Câm đỡ bà xuống ghế ở hành lang.

 

“Mẹ, con tìm chút nước nóng cho uống.”

 

“Cha, cha chăm sóc một chút.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-432-me-luc-hoi-han.html.]

Cha Lục tuy đau lòng, nhưng dù ông cũng là đàn ông, kiên cường hơn Lục một chút.

 

Ông gật đầu với Từ T.ử Câm: “Vất vả cho con , vợ thằng cả.”

 

Từ T.ử Câm lập tức lắc đầu: “Không vất vả, con ngay.”

 

Dặn dò một tiếng, Từ T.ử Câm lập tức chạy .

 

Đến chỗ , cô lách Không gian.

 

Trong Không gian, cô tìm một cái ca tráng men trắng, hỏi thăm phòng nước nóng, rót một ca nước nóng mang tới.

 

“Mẹ, uống chút nước .”

 

“Đừng để bản lo lắng sinh bệnh, em gái sẽ , chúng tin tưởng bác sĩ.”

 

Bị thương thành cái dạng a.

 

Vừa nghĩ tới dáng vẻ tiều tụy của con gái, tim Lục đau nhói.

 

Lúc đó mặc kệ khuyên can thế nào, còn uy h.i.ế.p bà, gả thì đoạn tuyệt quan hệ con.

 

Mà Lục Ngọc Lan quyết tâm gả, đầu tiên là giả vờ đồng ý gả nữa, đợi Lục tin là thật, đó cô cầm sổ hộ khẩu bỏ trốn.

 

Năm đó Lục ốm nặng một trận, khi khỏi bệnh thì bao giờ nhắc đến đứa con gái nữa.

 

Thậm chí, bà còn cho bất cứ ai nhắc tới, càng cho bất cứ nào trong nhà ngóng.

 

Rõ ràng gần ngay mắt, nhưng cứ thế ba năm trời bất kỳ liên lạc nào.

 

Mộng Vân Thường

Bây giờ Lục hối hận .

 

Nếu bà quá cố chấp, con gái cũng sẽ chịu tội lớn như !

 

“T.ử Câm, sai , sai a!”

 

“Nếu cố chấp như , để cha con và Tam Mao, Tứ Mao xem thử, nó cũng sẽ thành cái dạng a!”

 

“Hu hu hu… Mẹ sai , sai !”

 

Tiếng nức nở của chồng va tâm khảm Từ T.ử Câm, cô nghĩ: Đây chính là ruột!

 

Bất kể con cái lời, tổn thương lòng bà đến , nhưng khi con cái tổn thương, vĩnh viễn chỉ tự trách .

 

Đỡ lấy bà, Từ T.ử Câm khẽ hỏi: “Mẹ, tin mệnh ?”

 

Mẹ Lục ngước đôi mắt đẫm lệ lên: “T.ử Câm, ý con là, đây chính là mệnh của Ngọc Lan?”

 

Từ T.ử Câm lắc đầu: “Con , nhưng con luôn cảm thấy, mệnh của một định sẵn.”

 

“Ở quê con một bà cụ, bà hiểu chút ít về những thứ .”

 

“Bà thường : Người mệnh, trời sinh định.”

 

“Chuyện định sẵn, sức thể ngăn cản và đổi .”

 

“Con đều như , đ.â.m đầu tường thì .”

 

“Có lẽ chị chồng chính là kiếp nạn , ngăn cản , kiếp nạn còn thể lớn hơn.”

 

“Lần chỉ cần cô thể vượt qua, nhất định sẽ ứng với câu : Đại nạn c.h.ế.t, tất hậu phúc.”

 

“Mẹ uống mấy ngụm nước nóng , con lo ngã bệnh.”

 

“Đang Tết nhất thế , thể bệnh , cả nhà lớn bé đều đang đấy.”

 

Thật sự là định mệnh ?

 

Mẹ Lục , bà tin mệnh.

 

nghĩ đến chuyện của con trai cả, bà tin mệnh.

 

Lời của Từ T.ử Câm mang cho Lục ít an ủi, bà nhận lấy ca tráng men uống mấy ngụm nước nóng, cả ấm áp hơn ít.

 

“T.ử Câm, nếu Ngọc Lan hiểu chuyện bằng một nửa con, cũng mãn nguyện.”

 

Cô hiểu chuyện?

 

Trong lòng Từ T.ử Câm khổ: Sự hiểu chuyện của con là dùng sự bất hạnh cả đời để đổi lấy… Nếu cho , ?

 

“Mẹ, cái khó ló cái khôn.”

 

“Không trải qua mưa gió, thể thấy cầu vồng? Con trải qua ma sát, vĩnh viễn nhận rõ hiện thực.”

 

“Con cũng là từ nhỏ chịu khổ nhiều, nếu thì còn hiểu chuyện bằng Ngọc Lan chứ.”

 

“Con tin Ngọc Lan hiền tự thiên tướng, sẽ hiểu chuyện thôi.”

 

 

Loading...