Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 430: Tra Nam Hàng Thật

Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:34:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe tiếng bi thương từ tận đáy lòng của Lục, trong lòng Từ T.ử Câm vô cùng khó chịu.

 

Cô cũng từng , hiểu tấm lòng của một .

 

Bất kể con cái lời đến , nhưng một khi con cái xảy chuyện, đều đau như moi t.i.m gan.

 

Lấy chồng, thật sự cẩn thận.

 

Lấy sai một , hỏng cả một đời.

 

Nhắm mắt , Từ T.ử Câm khỏi nhớ tới một câu cũ: Người lớn trúng chắc , nhưng lớn trúng thì nhất định !

 

Lời đạo lý.

 

Mộng Vân Thường

Năm đó bố cô cũng coi trọng Dương Thắng Quân.

 

Ông hai xứng đôi, khó hạnh phúc.

 

Là cô tự nhất quyết đòi gả.

 

Điều duy nhất may mắn là, phẩm tính của Dương Thắng Quân tệ, nếu kết cục của Lục Ngọc Lan, cũng chính là kết cục của cô.

 

Mẹ Lục ngừng, Từ T.ử Câm dùng tay đỡ lấy lưng bà, sợ bà ngã xuống, đồng thời nhẹ giọng khuyên giải.

 

“Mẹ, nín nhịn một chút, chúng qua đó , cũng giải quyết vấn đề.”

 

Oán hận trong lòng Lục Tứ Mao toát từ đôi mắt, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hận thù mắng: “Cái thằng Lưu Chí Bình đáng c.h.ế.t, con g.i.ế.c c.h.ế.t nó !”

 

Trong lòng cha Lục càng khó chịu hơn, trời ông coi trọng đứa con gái lớn đến mức nào!

 

ông là từng trải qua nhiều chuyện, rằng lóc và thù hận đều giải quyết vấn đề gì.

 

“Lan Phương, đừng nữa. T.ử Câm đúng đấy, giải quyết vấn đề gì .”

 

“Tứ Mao, đ.á.n.h phạm pháp, g.i.ế.c đền mạng, vì loại như mà dính quan sự, đáng.”

 

“Lát nữa tất cả theo cả chị dâu con.”

 

“Cháu , cháu thể thêm chút nữa, cụ thể xảy chuyện gì ?”

 

Câu cuối cùng , cha Lục Vượng Thuận mà hỏi…

 

Vượng Thuận gật đầu: “Hai ngày , chị dâu Ngọc Lan cãi với Chí Bình, chị dâu Ngọc Lan về nhà đẻ.”

 

“Anh Chí Bình chịu, chị dâu Ngọc Lan nhất quyết đòi , Chí Bình và liền nhốt chị dâu Ngọc Lan .”

 

“Vốn dĩ chúng cháu trong nhà xảy chuyện gì, sáng hôm nay cháu vườn hái rau, thấy trong lán củi tiếng rên rỉ.”

 

“Vườn rau nhà cháu ngay lán củi nhà Chí Bình, thể thấy một nửa cái cửa sổ.”

 

“Sau đó cháu về với cháu, chị dâu Ngọc Lan Chí Bình đ.á.n.h thương , nghiêm trọng, còn gãy cả chân.”

 

“Mẹ bảo cháu đến báo tin, sợ xảy án mạng.”

 

Sao đột nhiên cãi chứ?

 

Gả ba năm, con gái từng về nhà một , đột nhiên đòi về nhà, chắc chắn là xảy chuyện lớn!

 

Cha Lục là một vô cùng bình tĩnh, ông hỏi: “Vượng Thuận, cháu tại bọn họ cãi ?”

 

Vượng Thuận mím môi, dường như .

 

Mắt Từ T.ử Câm đảo một vòng, từ trong túi móc hai mươi đồng nhét tay Vượng Thuận.

 

“Người em Vượng Thuận, cảm ơn chạy xa như đến báo tin, đây là chút lòng thành của chúng .”

 

“Nếu , thì thôi.”

 

Hai mươi đồng lận!

 

Nhìn hai tờ Đại Đoàn Kết trong tay, tim Vượng Thuận sắp nhảy ngoài, lớn thế , cũng từng thấy nhiều tiền như !

 

Cắn răng một cái, Vượng Thuận kể hết đầu đuôi gốc ngọn.

 

“Anh Chí Bình tằng tịu với Lâm Thúy ở dốc, Lâm Thúy là một góa phụ, chồng cô c.h.ế.t hơn ba năm .”

 

“Nghe cháu chuyện riêng với cha cháu, Chí Bình cưới thím Lâm Thúy, nuôi con cho cô .”

 

“Anh dùng tiền mua đứa con trong bụng thím Lâm Thúy về, đưa cho chị dâu Ngọc Lan nuôi.”

 

“Chị dâu Ngọc Lan chịu, đòi ly hôn, chịu ly hôn.”

 

“Nếu chị dâu Ngọc Lan ly hôn, ruộng trong nhà sẽ ai , việc đồng áng nhà họ Lưu bộ đều là chị dâu Ngọc Lan .”

 

Nghe đến đây, nước mắt Lục kìm nữa.

 

“Hu hu hu… Con bé đáng c.h.ế.t , tạo cái nghiệp gì thế !”

 

“Ở nhà, cha con và , đều từng bắt con đội sản xuất một ngày công nào!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-430-tra-nam-hang-that.html.]

“Con cứ lời, nhất quyết chạy đến nhà khác trâu ngựa!”

 

“Hu hu hu, sinh một đứa ngu ngốc như con chứ!”

 

Hốc mắt cha Lục cũng đỏ hoe, đối với đứa con gái lớn giống hệt vợ , ông thương, đó là giả.

 

Người đều bồng cháu bồng con.

 

Năm đó khi cặp song sinh chào đời, sự yêu thương của ông đối với con gái lớn, trong thôn đều ông là nô lệ của con gái.

 

bây giờ, đứa con gái bảo bối nhất của ông, sắp đ.á.n.h c.h.ế.t !

 

Nước mắt từ đôi mắt già nua đục ngầu chảy .

 

Lục Tứ Mao càng tức đến mức hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t .

 

Từ T.ử Câm cũng nhịn mà rơi nước mắt.

 

Chỉ Lục Hàn Châu hai tay vững vàng giữ tay lái máy kéo, mặt cảm xúc.

 

Nhà họ Lục và nhà họ Lưu là hai đại đội liền kề, thể hai nhà đối diện .

 

Chẳng qua giữa hai nhà cách một con sông lớn , còn cách ruộng đồng của hai đội sản xuất.

 

Nếu trực tiếp lội nước qua sông, cách đến ba cây , nhưng nếu đường lớn vòng qua, hơn năm cây .

 

Tuy nhiên máy kéo, thì khác.

 

Mười mấy phút , máy kéo dừng ở ngã ba đường nhà họ Lưu.

 

Lục Hàn Châu đầu : “Người em, cảm ơn , xuống ở đây .”

 

Vượng Thuận lập tức nhảy xuống máy kéo: “Mọi cẩn thận, Lưu Chí Lâm đặc biệt hung dữ.”

 

Lưu Chí Lâm là em trai của Lưu Chí Bình.

 

Nhà họ Lưu ba con gái, hai con trai, thằng nhóc là một kẻ đ.á.n.h cần mạng.

 

Lục Hàn Châu gật đầu: “Ừ, cảm ơn nhắc nhở, đường vòng về .”

 

“Vâng ạ.”

 

Vượng Thuận chạy , đúng lúc , từ hướng công xã một chiếc xe Jeep chạy tới, “két” một tiếng dừng bên cạnh máy kéo…

 

“Lục Doanh trưởng chào , tên là Tạ Thuận Hoa.”

 

“Đây là đồng nghiệp của Tôn Tề, cục trưởng bảo hai chúng theo sự chỉ huy của .”

 

Lục Hàn Châu gật đầu với hai : “Lát nữa vất vả cho các , chúng qua cứu .”

 

“Đừng khách sáo!”

 

Máy kéo khởi động , Lục Hàn Châu đẩy ga lên mức tối đa, máy kéo như phát điên lao .

 

Vài phút , trực tiếp dừng cửa nhà họ Lưu.

 

Tiếng động của máy kéo lớn, nhà họ Lưu lập tức chạy .

 

Người chạy chính là của Lưu Chí Bình, bà Lưu.

 

Vừa thấy Lục, bà lập tức cảnh giác, nhưng mặt đắp lên một nụ giả tạo: “Ôi chao, bà thông gia, tới đây?”

 

“Đây là ngọn gió nào thổi tới thế, đúng là khách quý nha!”

 

“Chí Bình, mau đây, bố vợ vợ con tới .”

 

Theo tiếng gọi, trong nhà lao hai thanh niên, chính là em Lưu Chí Bình và Lưu Chí Lâm…

 

Trong lòng Lưu Chí Bình sững sờ: Sao bọn họ tới đây?

 

— Chẳng lẽ… thể nào, mấy năm nay phụ nữ từng liên lạc với nhà.

 

Bọn họ thể nào thể , đoạn tuyệt quan hệ !

 

Lưu Chí Bình định tinh thần, vội vàng bước tới chào hỏi: “Cha, , hai tới đây?”

 

“Quý hóa quá, mau nhà , bên ngoài lạnh lắm.”

 

Mẹ Lục nhảy xuống xe, vung tay “bốp” một tiếng, một cái tát giáng xuống mặt Lưu Chí Bình: “Tao đứa con rể như mày, đừng gọi bậy!”

 

“Bà cái gì thế?”

 

Thấy con trai đ.á.n.h, bà Lưu xông tới, chắn mặt Lục.

 

Mẹ Lục trừng mắt hai con mặt với vẻ đầy hận thù, bà thực sự hận thể ăn tươi nuốt sống hai kẻ .

 

“Tao cái gì ? Hôm nay tao đến, chính là để lấy mạng cái thứ súc sinh !”

 

“Con gái tao ? Con gái tao đang ở ?”

 

 

Loading...