Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 422: Bị Người Ta Ghen Ghét

Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:33:56
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Lục trong lòng vô cùng đắc ý, bà tươi đưa tay : “Cái ? Là con dâu dùng tiền nhuận b.út mua cho và cha nó đấy.”

 

“Là hàng từ tỉnh Quảng về, một cái đồng hồ hơn 200 đồng lận.”

 

“Thế nào, ?”

Mộng Vân Thường

 

Mẹ Lục là thông minh, chiếc đồng hồ một trăm tám mươi đồng, thành hơn hai trăm.

 

Đâu chỉ đồng hồ ?

 

Tiền còn hơn!

 

Hoàng Thúy Hoa nhét một miệng đầy “cẩu lương”… một cái đồng hồ hơn 200, hai cái chẳng gần năm trăm ?

 

Thời buổi , ở nông thôn nhà nào một trăm đồng tiền tiết kiệm là nhà giàu !

 

Năm trăm đồng, cả đời bà từng thấy tiền đó!

 

Hoàng Thúy Hoa thật sự là ngưỡng mộ, ghen tị, căm hận!

 

“Đẹp thì ! bà cẩn thận một chút, đồ dễ trộm dòm ngó lắm đấy!”

 

Mẹ Lục chẳng sợ, bà “ha ha ha” lớn: “Không , đồng hồ đeo mỗi ngày, ai mà giật khỏi tay chứ?”

 

“Còn ở nhà, con Lôi T.ử nhà canh, ai dám ?”

 

“Vào thì chuẩn nó c.ắ.n cho nát m.ô.n.g.”

 

“Nó là hậu duệ của ch.ó quân đội, lanh lợi lắm, đồ khác cho ăn, tuyệt đối ăn.”

 

“Là Đại Mao nhà mang về cho giữ cửa, cả thôn ai cũng nó.”

 

cảm ơn Thúy Hoa bà nhắc nhở, con dâu cho ít tiền, ngày mai sẽ hợp tác xã tín dụng gửi ngay.”

 

Mẹ kiếp!

 

Vừa đồ mặc, đồ đeo, còn tiền mặt?

 

Cô con dâu nhà họ Lục … giàu quá!

 

Không !

 

Hoàng Thúy Hoa nghĩ: Nhất định bảo con gái học theo cô , lỡ mà cũng một cuốn sách, bà Hoàng Thúy Hoa cũng thể đeo vàng đeo bạc.

 

Mẹ Lục dẫn Từ T.ử Câm hơn trăm mét, Hoàng Thúy Hoa vẫn còn đang ngẩn .

 

“Nghĩ gì mà thất thần thế?”

 

Nghe tiếng, bà lập tức đầu : “Hà Hoa, bà vợ Đại Mao lợi hại thế nào ?”

 

Khương Hà Hoa, thím ba của Lục Hàn Châu, kẻ thù đội trời chung, tình địch cũ của Lục.

 

Năm xưa, Khương Hà Hoa để ý là cha Lục, chỉ là cha Lục trong lòng.

 

Sau , Khương Hà Hoa gả cho chú ba Lục.

 

Phải ngoại hình của bốn em nhà họ Lục thật tệ, ai cũng cao 1m80, tướng mạo thanh tú.

 

Điểm khác biệt duy nhất giữa cha Lục và chú ba Lục là: một nghiệp cấp ba, một chỉ văn hóa tiểu học.

 

Giáo d.ụ.c khác , khí chất của hai cũng khác biệt.

 

Cha Lục, một thư sinh, tự nhiên trở thành trai các cô gái trong mười làng tám xóm theo đuổi.

 

Khương Hà Hoa là cháu gái của chị dâu nhà đẻ bà Lục, từ nhỏ quen với bốn em nhà họ Lục.

 

Giữa cha Lục và chú ba Lục, tự nhiên bà chọn cha Lục.

 

ngay lúc bà lòng xuân phơi phới gả cho cha Lục, ông cưới Lục với tốc độ nhanh như gió.

 

Từ yêu chuyển hận, hận chuyển dời, thế là bà hận Lục nửa đời .

 

Bà Lục cho Lục Hàn Châu gia phả, thiếu sự xúi giục của bà .

 

Lời của Hoàng Thúy Hoa dứt, Khương Hà Hoa trợn mắt trắng dã: “ quan tâm cô lợi hại thế nào, liên quan gì đến ?”

 

Nói xong, Hoàng Thúy Hoa : “ liên quan đến bà, của Lan Phương thật .”

 

“Con trai tiền đồ như , con dâu lợi hại như thế, chỉ chờ hưởng phúc thôi.”

 

cho bà , cái đồng hồ bà đeo tay hơn 200 đồng …”

 

Hoàng Thúy Hoa quá hiểu con Khương Hà Hoa.

 

Đối với chuyện của nhà hai họ Lục, bà đ.á.n.h vỡ đầu cũng hóng chuyện.

 

Chẳng qua là con vịt c.h.ế.t — miệng cứng!

 

Nói xong, Hoàng Thúy Hoa nén bỏ !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-422-bi-nguoi-ta-ghen-ghet.html.]

như bà , Khương Hà Hoa sót một chữ, tức giận đùng đùng chạy về nhà…

 

“Mẹ, , ?”

 

Trời lạnh, bà Lục và ông Lục thích ngoài, đang cuộn kháng ngủ gật.

 

Bốn con trai nhà họ Lục, ngoài cha Lục là con trai thứ hai đuổi ngoài, ba còn đều ở chung.

 

Ngôi nhà cũ mà nhà họ Lục đang ở đây là nhà của một tiểu địa chủ, là một ngôi nhà hai gian.

 

Sau giải phóng chia cho cha ông Lục.

 

Vì nhà ông đông con, bốn gái, ba trai.

 

bây giờ chỉ ông Lục và ba con trai ở.

 

Bà Lục đang ngủ gật, tiếng la hét của Khương Hà Hoa bà giật .

 

Lập tức tính khí !

 

“Gọi ma ? Sắp mày dọa c.h.ế.t !”

 

“Chuyện gì , la lối om sòm, giúp lão tứ tát ao cá , chạy về đây?”

 

Khương Hà Hoa lúc còn để ý đến lời trách mắng của chồng, lập tức trèo lên kháng.

 

“Mẹ, Đại Mao về .”

 

Sau khi cha Lục đuổi khỏi nhà, ban đầu ở trong một căn nhà rách, cách nhà cha năm trăm mét.

 

, chuyện bên phía cha Lục, bên nhà cũ họ Lục thật sự .

 

Bà Lục trợn mắt trắng dã: “Về thì về thôi, liên quan gì đến ? Nó cũng là ai của !”

 

Khương Hà Hoa bĩu môi: “Mẹ, thật con gì!”

 

“Mẹ quan tâm nó là dòng giống nhà họ Lục gì, nó hiếu thuận với , tranh giành cái gì chứ?”

 

“Con cho , chỉ Đại Mao về, mà vợ mới của nó cũng về.”

 

“Mẹ thể còn ? Nghe hai vợ chồng quan phát tài, Hứa Lan Phương đắc ý lắm.”

 

Khương Hà Hoa kể sót một chữ lời của Hoàng Thúy Hoa: “Hôm gánh về một gánh lớn, hôm nay còn lợi hại hơn.”

 

“Trời ạ, một cái đồng hồ hơn hai trăm.”

 

“Mua một lúc hai cái, thật phát tài lớn đến mức nào.”

 

“Mẹ, điều kiện nhà hai như , để hiếu thuận với nhiều hơn mới đúng.”

 

Bà Lục xong cảm thấy vui.

 

Năm xưa ngay cả cơm cũng đủ ăn, bà tự nhiên nuôi con của khác.

 

ai ngờ, đứa nuôi tiền đồ lớn, còn những đứa nuôi lớn về cơ bản đều là đồ bỏ !

 

“Ta đòi, thấy cả nhà chúng nó là thấy phiền.”

 

“Được , , đồng hồ đeo cũng c.h.ế.t , mau giúp bán cá .”

 

Tâm trạng , tay bà Lục xua lia lịa.

 

Thấy xúi giục chồng chiếm hời, Khương Hà Hoa bỏ .

 

Chỉ là bà , bà Lục lên tiếng: “Ông già, ông với lão nhị: mỗi tháng thêm năm đồng tiền tiêu vặt.”

 

Ông Lục nhắm mắt động đậy, ông sẽ .

 

Năm xưa con trai thứ hai hỏi ông: Cha, thật sự cần cả nhà ba chúng con nữa ?

 

Ông , nếu thật sự cần nữa, nó sẽ bao giờ về nhà nữa.

 

Lúc đó , chủ nhà .

 

Con trai lạy ông ba lạy, để một câu: Ơn dưỡng d.ụ.c bao giờ quên, nó sẽ giống như ba em khác, tròn đạo hiếu của .

 

Bây giờ, con trai … ông nữa cũng chỉ sỉ nhục…

 

“Ông già, ông đừng giả vờ ngủ! ông ngủ, thấy ?”

 

Cuối cùng, ông Lục mở mắt , bà Lục : “Cái nhà luôn do bà chủ, thì bà !”

 

Bà Lục: “…”

 

— Cái lão già c.h.ế.t tiệt lời nữa?

 

— Tức c.h.ế.t , con tiện nhân đó dựa mà sống như ?

 

— Không , cái thứ c.h.ế.t tiệt đó mang họ Lục, của nó chính là của nhà họ Lục , lấy về một ít.

 

 

Loading...