Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 313: Thử Tài Thân Thủ

Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:29:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Trương hiểu lắm lời của Lục Hàn Châu.

 

Lúc , còn chút căng thẳng.

 

Tiểu Trương chỉ là một lính bình thường, năm đầu tiên nhập ngũ công vụ ở nhà thủ trưởng.

 

Năm thứ hai thì học lái xe, đó vẫn luôn ở đội xe con của Đoàn.

 

Tuy rằng bình thường cũng kiên trì huấn luyện, nhưng rõ năng lực của , chỉ mạnh hơn dân thường một chút xíu.

 

Mà những đối thủ , tên nào tên nấy hung thần ác sát, còn mang theo v.ũ k.h.í.

 

Nghĩ đến thực lực của , Tiểu Trương , chắc chắn đối phó những , cũng là chịu c.h.ế.t!

 

Hơn nữa còn sẽ liên lụy đến chị dâu.

 

Cậu gật đầu: "Rõ! Lục Doanh trưởng, yên tâm, nhất định sẽ bảo vệ chị dâu."

 

Chỉ cần xuống xe, Lục Hàn Châu tin rằng Từ T.ử Câm sẽ an .

 

Hơn nữa kỹ thuật của Tiểu Trương , cho dù đám vây công tới, cũng thể lái xe thoát .

 

Sắp xếp xong xuôi, lệnh một tiếng: "Xông qua đó."

 

"Rõ!"

 

Thể lực và khả năng tác chiến của Tiểu Trương bình thường, nhưng kỹ thuật lái xe của nổi tiếng Đoàn.

 

Đạp mạnh chân ga, chiếc xe Jeep gầm rú, côn, ... liền mạch lưu loát.

 

Chiếc xe Jeep như con ngựa hoang đứt cương, nhả khói đen xông tới.

 

Đến chỗ cách chiếc xe khách hơn trăm mét, "két" một tiếng, xe dừng .

 

Xe dừng hẳn, một gã đàn ông vóc dáng cao lớn, tay cầm một cây gậy sắt chạy tới: "Không liên quan đến các , !"

 

"Nếu , đừng trách bọn tao nhận chúng mày là của quân đội."

 

Nếu quân nhân trong tình huống mà cũng bỏ , thì đó là quân nhân.

 

Huống hồ đây là Lục Hàn Châu!

 

Gần như là tốc độ tia chớp, tay chống một cái, bay xuống xe, lời của gã đàn ông dứt, một thế cầm nã khóa c.h.ặ.t ...

 

"Ái chà, cứu mạng!"

 

Lời dứt, lập tức một đám đuổi theo.

 

Ngay tại lúc , chỉ thấy cổ tay Lục Hàn Châu xoay một cái, "rắc" một tiếng, cánh tay của gã đàn ông bẻ gãy sống.

 

"A!"

 

Gã đàn ông hét t.h.ả.m một tiếng...

 

Nghe thấy tiếng hét , trong đám chạy tới , kẻ lớn tiếng quát mắng: "Muốn c.h.ế.t ! Anh em, đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ cho tao!"

 

Lại còn dám đ.á.n.h cả của quân đội.

 

Lần , Lục Hàn Châu khách khí nữa.

 

Anh xông thẳng lên, như mãnh hổ vồ mồi, chỉ thấy bóng chớp động, bao lâu , mặt đất ngã rạp một mảng...

 

"Á á á, đau c.h.ế.t ."

 

"Tay gãy !"

 

"Cánh tay của ..."

 

Thấy bên thê t.h.ả.m như , mấy gã đàn ông canh giữ hành khách vài tên từ các hướng khác xông tới.

 

"G.i.ế.c c.h.ế.t nó cho tao!"

 

Một gã đàn ông mặt đen cầm đầu lớn tiếng hô.

 

Nghe thấy lời , mấy tên giơ d.a.o phay và gậy sắt, nhanh ch.óng xông về phía Lục Hàn Châu...

 

"Tiểu Trương, nhanh, để xuống!"

 

Mấy tên vây tới , qua vẻ chút thủ, hơn nữa trong tay bọn chúng đều v.ũ k.h.í.

 

Từ T.ử Câm ở xe lập tức cuống lên.

 

Người đàn ông của đang gặp nguy hiểm, cô năng lực , còn bỏ chạy?

 

Chuyện thể nào!

 

Tiểu Trương nhớ kỹ mệnh lệnh của Lục Hàn Châu...

 

"Chị dâu..."

 

Mộng Vân Thường

Xe tắt máy, một tay giữ vô lăng, một tay kéo Từ T.ử Câm, cho cô mở cửa xuống xe.

 

Từ T.ử Câm trừng mắt : "Tiểu Trương, mau buông tay, đám đều từng học võ, để xuống giúp đỡ!"

 

" mà."

 

Từ T.ử Câm gần như gầm lên: "Đừng nhưng nhị gì nữa, mau buông tay! Tình hình khẩn cấp, chúng thể mặc kệ!"

 

"Tiểu Trương, võ, đừng lo!"

 

Thật ?

 

Tiểu Trương xuống giúp, chỉ là nãy Lục Doanh trưởng dặn dò, bắt trông chừng chị dâu, bảo vệ sự an của cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-313-thu-tai-than-thu.html.]

chị dâu đúng, tuy thủ của , nhưng ít nhất cũng là một quân nhân.

 

"Được! Chị dâu, chúng cùng !"

 

Tuy nhiên, cảnh tượng đ.á.n.h khiến bọn họ nhận thức sâu hơn về thực lực của Lục Hàn Châu.

 

Từ T.ử Câm xuống xe, năm sáu tên xông tới trong nháy mắt ngã lăn đất...

 

Cuối cùng, đám cũng ý thức , hôm nay đường xem ngày - gặp thứ dữ .

 

"Đừng qua đây, mày mà dám qua đây, tao sẽ c.h.é.m c.h.ế.t bọn họ!"

 

Vừa thấy đ.á.n.h , mấy tên côn đồ đầu xông về phía đám hành khách.

 

Một gã đại hán râu quai nón, qua chính là tên cầm đầu, con d.a.o trong tay kề lên cổ một phụ nữ, gào thét với Lục Hàn Châu.

 

"Cứu mạng, cứu mạng!"

 

Người phụ nữ sợ đến mức kêu la oai oái...

 

Lục Hàn Châu nổi giận.

 

Đã là bọn liều mạng, thì còn gì khách khí nữa?

 

Chỉ thấy tay đưa về phía hông, trong chớp mắt, liền thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết liên hồi...

 

Tay cầm d.a.o của tên râu quai nón, trong nháy mắt m.á.u chảy đầm đìa, loảng xoảng một tiếng, con d.a.o rơi xuống đất!

 

Một đối phó với mười mấy tên côn đồ cầm hung khí, bản hề hấn gì, chuyện khiến đám hành khách kinh ngạc đến ngây .

 

Cũng là ai hồn .

 

"Chúng cứu , chúng đồng chí Giải phóng quân cứu !"

 

"A a a... Cảm ơn đồng chí Giải phóng quân, cảm ơn!"

 

"Hu hu hu, sợ c.h.ế.t , hu hu hu, cảm ơn, cảm ơn!"

 

Một đám hành khách kẻ hét, thấy Lục Hàn Châu đang cúi đầu trói , một thanh niên trai tráng lập tức chạy tới.

 

"Đồng chí Giải phóng quân, chúng tới giúp một tay!"

 

Lục Hàn Châu gật đầu: "Bà con cô bác, ai dây thừng thì lấy mấy sợi đây, nếu thật sự thì dây giày cũng , trói c.h.ặ.t bọn chúng , lát nữa đưa đến đồn công an."

 

" !"

 

" !"

 

" cũng !"

 

Từ T.ử Câm bên cạnh xe Jeep, trong tay cô cầm một chiếc dùi cui điện nhỏ, cái là định đưa cho Tiểu Trương.

 

điều khiến cô ngờ tới là, ngay cả cơ hội tay cũng .

 

Lục Hàn Châu hô cần dây thừng, cô lập tức chui trong xe, lách gian, nhanh ch.óng tìm mấy sợi.

 

Lúc Tiểu Trương lên giúp đỡ , ai chú ý đến cô.

 

"Này."

 

Lục Hàn Châu ngay cả đầu cũng ngẩng lên, nhận lấy dây thừng tiếp tục trói .

 

Đông sức lớn, nhanh, mười ba tên cướp chặn đường, bộ trói thành bánh chưng...

 

"Đồng chí Giải phóng quân, đưa đám ?"

 

Người chuyện là tài xế xe khách.

 

Ông chạy tuyến đường , đám cướp mấy .

 

Không chỉ ông , của đội xe bọn họ, về cơ bản đều đám cướp bóc.

 

Bọn chúng chỉ cướp tiền, cướp đồ.

 

Thậm chí còn trêu ghẹo những phụ nữ trẻ một .

 

Mọi sớm hận bọn chúng thấu xương, chỉ là vẫn luôn giận mà dám gì.

 

Không bọn họ tinh thần chính nghĩa, cũng bọn họ nhát gan.

 

Mà là đám quá tàn nhẫn.

 

Bọn chúng cảnh cáo những hại, nếu ai dám ngoài hoặc báo công an.

 

Chỉ cần để bọn chúng phát hiện, sẽ g.i.ế.c cả nhà.

 

Ai mà sợ c.h.ế.t?

 

Tài xế cũng sợ chứ, ai mà chẳng vợ con đùm đề? Ông dám lấy mạng cả nhà đ.á.n.h cược?

 

Cho nên, hành vi của đám , bên ngoài một chút tin tức cũng .

 

Đám cũng từ chui , một tháng , con đường vẫn thái bình.

 

Cũng chỉ trong vòng hơn một tháng, con đường trở thành con đường ma quỷ.

 

Hơn nữa bọn chúng xảo quyệt, chọn địa điểm .

 

Một mặt giáp sông, một mặt dựa núi.

 

Nếu gặp chuyện lớn, bọn chúng liền chạy trong núi, ai cũng bắt .

 

Hôm nay bọn chúng dám tiến lên động thủ với một quân nhân, chính là thấy Lục Hàn Châu chỉ một , cho nên bọn chúng một chút cũng sợ.

 

 

Loading...