Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 228: Xuất Hiện Một Người Lính Nghịch Ngợm

Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:27:31
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ T.ử Câm ngủ ngon lành hề Lục Hàn Châu tắm nước lạnh, thời tiết bắt đầu nóng, buồn ngủ, ngủ thì chẳng gì nữa.

 

Trong lúc mơ màng, một tiếng chuông dồn dập đ.á.n.h thức cô.

 

“Sao thế?”

 

Mở mắt là bóng dáng Lục Hàn Châu nhanh ch.óng bật dậy…

 

là Lục Hàn Châu, ai đấy?”

 

Đầu dây bên là giọng gấp gáp của Cố Như Tùng: “Doanh trưởng, xong , lính gác cổng Tây biến mất !”

 

“Cái gì? Lính gác biến mất?”

 

Cố Như Tùng cuống cuồng: “ , cả và s.ú.n.g đều thấy ! Là Đại đội 5 gác, dãy nhà ở của đại đội, nhà vệ sinh đều tìm , thấy .”

 

Mẹ kiếp!

 

Lục Hàn Châu c.h.ử.i thề !

 

“Đại đội đều tìm ?”

 

“Vâng, đều tìm , tìm thấy!”

 

qua đó ngay.”

 

Từ T.ử Câm rõ giọng trong điện thoại, nhưng cô chắc là mất thứ gì đó.

 

“Xảy chuyện gì ?”

 

Lục Hàn Châu nhanh ch.óng mặc quần áo: “Cổng Tây là Đại đội 5 gác, là lính gác biến mất ! Cả và s.ú.n.g đều thấy.”

 

Hả?

 

Cổng Tây là cổng nhỏ thông khu gia thuộc, bình thường chỉ một lính gác gác.

 

Nơi chỉ là ranh giới giữa Sư bộ và Đoàn 2, đường thông bên ngoài.

 

Từ đây , nhất định qua cổng chính của Đoàn và Sư mới !

 

Nói cách khác, nếu chỉ là lính gác bỏ vị trí, thì chắc chắn vẫn còn ở trong doanh trại.

Mộng Vân Thường

 

Đột nhiên, trong đầu Từ T.ử Câm lóe lên một hình ảnh…

 

“Lục Hàn Châu, em với , bên ao nước chỗ dựa núi, một đống ống xi măng.”

 

“Lần lúc em hái lá chè thì phát hiện, trong ống xi măng đó ít rơm rạ, xem đó khi nào trốn trong đó ngủ ?”

 

Lời dứt, hai mắt Lục Hàn Châu lóe lên: “Ừ, xem thử.”

 

Lục Hàn Châu với tốc độ của gió lao khỏi cửa.

 

Vừa đến cổng Doanh bộ, thấy một bóng đen vội vã chạy tới, dáng ngay, là Đinh Hoành Dương.

 

Hai , Lục Hàn Châu mở miệng : “Lão Đinh, xem ở vị trí gác, bây giờ đến Đại đội 5 ngay.”

 

“Ừ.”

 

Chạy bước nhỏ suốt đường, Lục Hàn Châu dẫn theo Cố Như Tùng chạy về phía cổng Tây.

 

Từ xa, thấy vị trí gác ít bóng .

 

Lại gần , Liên trưởng Đại đội 5 Mã Thắng Lợi cầm một cái đèn pin ba pin, đang vẻ mặt lo lắng tìm hiểu tình hình.

 

Thấy Lục Hàn Châu đến, vẻ mặt căng thẳng chạy tới:

 

“Doanh trưởng.”

 

“Sao thế ?”

 

Hóa , giờ, vì cổng Tây chỉ là một vị trí gác trong nội bộ khu doanh trại, đều là sắp xếp một lính gác gác.

 

Đại đội còn một vệ binh nội bộ, phụ trách cảnh giới an đại đội, đồng thời, phụ trách gọi gác để bàn giao ca gác cổng Tây.

 

Đêm hôm đó lúc 3 giờ, ca gác thứ tư, Tiểu đội phó Tiểu đội 2 Hứa Đại Cường lên gác.

 

Sau khi đến vị trí gác, tìm thế nào cũng thấy lính gác ca .

 

Thế là vội vàng chạy về đại đội báo cáo.

 

Lính gác và s.ú.n.g đều thấy , đây là chuyện lớn tày trời.

 

Liên trưởng và Chính trị viên lập tức chia hành động, Liên trưởng dẫn đến vị trí gác, Chính trị viên tổ chức nhân viên tìm kiếm trong đại đội.

 

“Báo cáo Doanh trưởng, lính gác tên là Hà Chiêu Binh, là tân binh năm nay huấn luyện xong phân về đại đội chúng .”

 

“Vừa Chính trị viên phái qua , ngóc ngách trong đại đội đều tìm , vẫn tìm thấy.”

 

định kéo cả đại đội qua đây, tìm kiếm kỹ một lượt ở bãi chè xem .”

 

Mấp máy môi, Mã Thắng Lợi cẩn thận từng li từng tí Lục Hàn Châu.

 

Nhớ tới lời Từ T.ử Câm , đống ống xi măng màu xám ánh trăng.

 

Lục Hàn Châu phất phất tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-228-xuat-hien-mot-nguoi-linh-nghich-ngom.html.]

“Không vội, Giáo đạo viên đến đại đội , phái về, bảo đại đội chuẩn sẵn sàng , lệnh hãy hành động.”

 

“Đưa đèn pin cho , qua bên xem thử.”

 

Không đợi Mã Thắng Lợi trả lời, giật lấy đèn pin, sải bước về phía đống ống xi măng.

 

Mã Thắng Lợi dám chậm trễ, dẫn theo Trung đội trưởng, Tiểu đội trưởng một nhóm bám sát phía .

 

Vừa đến gần ống xi măng, loáng thoáng, dường như thấy tiếng ngáy.

 

Thuận theo luồng sáng đèn pin , chỉ thấy trong cái ống xi măng cỡ lớn ở giữa ít rơm rạ.

 

Một đống đen sì, theo tiếng ngáy, phập phồng quy luật.

 

“Hà Chiêu Binh!”

 

Mã Thắng Lợi mặt đen sì, hét lớn trong ống xi măng.

 

“Có!”

 

Giọng lười biếng từ trong ống xi măng truyền .

 

Tiếp đó, run rẩy lập cập, Hà Chiêu Binh từ bên trong bò .

 

“Cái thằng khốn nạn !”

 

Mã Thắng Lợi giận chỗ phát tiết, nhắm m.ô.n.g đá một cước.

 

“Đưa về, tra rõ nguyên nhân, xử lý nghiêm khắc.”

 

Lục Hàn Châu vẻ mặt lạnh lùng.

 

“Rõ, kiên quyết chấp hành mệnh lệnh!”

 

Nhìn bóng lưng rời của Lục Hàn Châu, trong mắt Mã Thắng Lợi tràn đầy sùng bái: Doanh trưởng đúng là Doanh trưởng, tra cái nào chuẩn cái đó!

 

— Cái tố chất lính trinh sát bẩm sinh , khác thể so sánh !

 

Từ T.ử Câm vệ sinh xong thì ngủ nữa, thời gian, năm giờ, cô dứt khoát cầm bản thảo lên xem…

 

Bảy giờ rưỡi, Lục Hàn Châu về nhà ăn sáng.

 

“Tìm thấy ?”

 

“Ừ.”

 

“Là ở chỗ đó?”

 

Mặt Lục Hàn Châu càng đen hơn: “Ừ.”

 

Cái thằng nhãi ranh đó, đúng là to gan lớn mật, lúc gác dám trốn việc ngủ, vô pháp vô thiên !

 

Nghĩ đến chuyện , tâm trạng Lục Hàn Châu thể lên .

 

Anh đường đường là lính của Doanh Mãnh Hổ, ngày ngày dạy dỗ, còn thể loại chuyện .

 

Cái nếu xảy chiến trường, là sẽ xảy chuyện lớn đấy!

 

Thở phào một dài, Lục Hàn Châu lắc đầu: “Phê bình thì , là lính gác của chính Đại đội 5 nhận gác, tìm thấy lính gác ca , thằng nhóc Mã Thắng Lợi đó ngay lập tức báo cáo lên doanh .”

 

“Anh căn cứ manh mối em cung cấp, nhanh tìm thấy , kinh động đến đoàn.”

 

Thôi , đàn ông là trách nhiệm nặng nề, trong doanh xảy chuyện như , trong lòng khó chịu.

 

Từ T.ử Câm thở phào nhẹ nhõm: “Vậy còn giận cái gì? Người tìm thấy là , cũng tổn thất gì.”

 

Sao thể chứ?

 

Chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ ngủ mơ mơ màng màng của thằng nhóc đó, cơn giận của Lục Hàn Châu chỗ phát tiết!

 

“Cậu là một lính đạt chuẩn, Doanh Mãnh Hổ của lính như là nỗi nhục.”

 

Hả?

 

Từ T.ử Câm há miệng: “Vậy…”

 

Lục Hàn Châu vẻ mặt kiên định: “Anh sẽ báo cáo với Đoàn trưởng, điều đến đội công vụ.”

 

“Cậu gác ? Vậy sẽ cho cả đời gác !”

 

Xem là tức điên !

 

Lính thể chọn Doanh Mãnh Hổ, chắc chắn là năng lực siêu cường.

 

Vì nghĩ cho nhân tài, Từ T.ử Câm khuyên một câu: “Nhân phi thánh hiền, thục năng vô quá? Nếu năng lực tệ, thì cho một cơ hội.”

 

“Người thể chọn đây, chắc chắn là nhân tài, đúng ?”

 

Thiên hạ thiếu nhân tài ?

 

Lục Hàn Châu là tư tưởng chính thống, trong lòng : Kỷ luật quy tắc lớn hơn tất cả!

 

“Trên chiến trường, chi tiết quyết định thành bại, nó sẽ ở chỗ năng lực em mạnh bao nhiêu, bản lĩnh em lớn thế nào.”

 

“Giống như loại lính tư tưởng lạc hậu , năng lực càng mạnh, giữ , tổn hại đối với Doanh Mãnh Hổ càng lớn.”

 

 

Loading...