Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 180: Nhắc Nhở Cô
Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:44:04
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào xong khoai tây nhỏ, đậu Hà Lan và đậu tằm Trần Tú Mai trồng đều ăn , thế là ba hái hai thùng lớn.
“T.ử Câm, chị phát hiện từ khi em đến, rau đều mọc hơn nhiều.”
Từ T.ử Câm lời Trần Tú Mai thấy vui: “Chẳng lẽ em là thần rau hạ phàm?”
“Phụt.”
Trần Tú Mai cũng vui vẻ: “Trên trời vị thần tiên ? Em mà từ trời xuống, thì cũng là Thất tiên nữ mới đúng.”
“ thật lòng, phân bón của em thật, xem Nhà máy phân bón tỉnh quả nhiên danh bất hư truyền, phân bón sản xuất chất lượng chính là .”
Nói đến đây, Tề Hồng lập tức tiếp lời: “Quả thực là như , mấy hôm chị gọi điện thoại cho chị, bà cũng chuyện .”
“Mẹ chị phân bón gửi về năm nay đặc biệt , trồng đậu nành, rau muống, đậu Hà Lan, đậu tằm đều hơn nhà khác.”
“Đặc biệt là rau muống, gần như ba năm ngày là thể thu hoạch một lứa.”
“T.ử Câm, thật cảm ơn em nhé.”
Từ T.ử Câm , trong lòng sóng to gió lớn.
Kiếp xuất nông thôn, cho nên cô chuẩn phân bón và hạt giống.
cô rời khỏi nông thôn, căn bản phân bón đời rốt cuộc đến mức nào?
Nghe các cô , trong lòng chút lo lắng: Xem , cô cẩn thận chút.
“Em với các chị chuyện , tuyệt đối đừng ngoài.”
Mộng Vân Thường
“Phân hóa học gửi cho các chị năm nay, bạn học em là lấy từ nước ngoài về, là sản phẩm mới thử nghiệm .”
“Những thứ đều đang trong quá trình thử nghiệm, vẫn thể truyền ngoài, các chị bảo nhà, tạm thời đừng ngoài.”
“Một sản phẩm mới, chỉ xem hiệu quả của nó, còn xem tính an của nó, càng xem rau nó trồng , .”
“Không trải qua kiểm nghiệm thực nghiệm lặp lặp , sẽ sản xuất đại , các chị hiểu ?”
Đương nhiên hiểu.
Sản phẩm mới là chị em cửa mà .
Hai lập tức gật đầu.
Trần Tú Mai : “Yên tâm , lát nữa chị thư.”
Tề Hồng thì : “Lát nữa chị gọi điện thoại cho chị, cổng nhà chị là xưởng gỗ, gác cổng là dượng chị, gọi điện thoại tiện.”
Lo trời mưa, hôm nay ở vườn rau lấy về khoai tây nhỏ, đậu Hà Lan, đậu tằm, đậu nành và rau muống, cần tây.
Mỗi nhà chia một đống lớn.
Hai đứa trẻ chạy chơi , cầm cái làn, Từ T.ử Câm đựng ít rau, mang theo quà tìm trong gian sang thôn Ngưu Gia…
“Này , cô dừng chút.”
Lúc qua con đường cái nhà thím Vương, Từ T.ử Câm chặn .
“Đồng chí Ngưu Lệ Lệ, cô việc gì?”
Ngưu Lệ Lệ Từ T.ử Câm dáng thon thả, da dẻ trắng trẻo, khuôn mặt tú lệ, trong lòng ngưỡng mộ ghen tị.
Lại quần áo hợp thời trang cô, ngưỡng mộ ghen tị biến thành hận.
Cô thậm chí đang nghĩ: Nếu cô gả quân đội, những bộ quần áo , chính là của cô ?
“Không việc gì lớn, cô là , bảo kết bạn với cô.”
“Bà cô lương thiện văn hóa, bảo theo cô học tập cho , trở nên ưu tú hơn một chút.”
“Đồng chí Tiểu Từ, nhỏ hơn cô một tuổi, thể gọi cô là chị Từ ?”
Từ T.ử Câm: “…”
—— Trong mắt cô tràn đầy toan tính, thật sự là kết bạn với ?
“Đồng chí Ngưu Lệ Lệ, lương thiện học là , văn hóa, thì sách nhiều .”
“Nghe cô là học sinh nghiệp cấp hai, văn hóa thực thấp , cô nếu còn tiến bộ, tặng hết sách giáo khoa ba năm học sư phạm của cho cô là .”
Ai thèm mấy quyển sách giáo khoa nát của cô chứ?
Ngưu Lệ Lệ sắp tức c.h.ế.t !
“Vậy… thì cảm ơn nhé… thể đến nhà cô lấy ?”
Từ T.ử Câm thản nhiên lắc đầu: “Không cần, sách giáo khoa của gửi từ bưu điện về, còn mấy ngày nữa mới tới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-180-nhac-nho-co.html.]
“Đợi gửi tới , đưa đến nhà cho cô. Bình thường , cô đến cũng tìm thấy .”
“Còn việc gì khác ? Không thì đây.”
Ngưu Lệ Lệ thầm nghĩ: Cái lý do là khó khăn lắm mới tìm đấy!
“Không , cô bận .”
“Ừ, đây.”
Đạp xe đạp, Từ T.ử Câm tiếp tục trong thôn, bóng lưng cô, mặt Ngưu Lệ Lệ kéo dài thườn thượt…
Dư Cầm đang ở vườn rau.
Hai vợ chồng già đất phần trăm và ruộng lúa.
Hai mảnh vườn rau , cũng là hai ông bà khai hoang ở mấy chỗ ngóc ngách.
Thời buổi trong nông thôn mới khoán ruộng đến hộ, đều coi trọng đất đai, cho nên, đất hoang mà hai ông bà thể khai khẩn , cũng hạn.
“Về ?”
Dư Cầm chuyện Từ T.ử Câm trường, thuận miệng hỏi một câu.
“Về ạ, bác gái, cháu mang cho bác ít rau qua đây, mấy ngày nay ở nhà, rau sắp già cả .”
Cô quen mang đồ đến, từ chối , đương nhiên cũng cách nào từ chối, dù trong nhà cái gì cũng thiếu.
Dư Cầm cũng gì, từ vườn rau .
“Về nhà.”
Từ T.ử Câm gật đầu: “Bác trai Ngưu ạ, một bác vườn?”
“Ông đang giúp ở vườn rau của thím Cửu.”
Thím Cửu, theo vai vế và tuổi tác, Từ T.ử Câm gọi là Cửu bà bà, là một già neo đơn trong thôn.
Nghe nhà chồng của vị Cửu bà bà là một đại địa chủ, năm xưa, đất đai của thôn Ngưu Gia quá nửa là của nhà bà .
bố chồng và chồng của Cửu bà bà vô cùng lương thiện và thông minh, đất trong nhà cho nghèo thuê, chỉ thu bốn phần tô.
Mà địa chủ khác, thu sáu phần tô.
Thế là vị đại địa chủ danh hiệu đại thiện nhân.
Cộng thêm từng ngầm giúp đỡ ít của đội xích vệ, lúc cải cách ruộng đất là đầu tiên giao nộp đất đai.
Điều duy nhất đáng tiếc là, chồng của Cửu bà bà là con trai duy nhất của nhà chồng , còn mất sớm, bà hơn ba mươi tuổi thủ tiết.
Đều phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí, chẳng bao lâu, đứa con trai duy nhất thành gia lập thất bệnh c.h.ế.t.
Hiện nay, nhà chồng to lớn từng một thời, dòng chính chỉ còn già là Cửu bà bà .
Cửu bà bà năm nay bảy mươi mốt, là họ hàng gần trong vòng năm đời với ông Ngưu.
Bà ruộng đất, chỉ là tuổi cao , nổi nữa, thế là giao cho ông Ngưu đang trồng.
Trong lúc chuyện, hai qua nhà Cửu bà bà.
“Thím Cửu, mấy con gà thím nuôi béo thật đấy.”
Nhìn thấy hai , Cửu bà bà : “Còn chẳng là ăn ngon ?”
“Nhiều cám gạo và lá rau như thế, đều bụng chúng nó cả, chúng nó mà lớn nữa, thì cho chúng nó ăn nữa.”
“Tiểu Từ , cháu đây là đến đưa đồ đấy ?”
“Cô gái cháu đấy, đúng là tâm.”
“Haizz, bây giờ như cháu, thật sự ít , cháu nhất định sẽ báo đáp .”
Không ít, mà là nghèo nhiều.
Từ T.ử Câm thầm nghĩ: Người đời điều kiện , từ thiện nhiều vô kể.
Quyên góp cho sinh viên nghèo, giúp đỡ già neo đơn, quyên tặng các loại vật tư cho vùng thiên tai, nhiều kể xiết.
“Cửu bà bà, cháu cũng chẳng đồ gì , chỉ là ít rau tự trồng thôi.”
“Mấy hôm cháu về trường, bạn học cho mấy hộp sữa mạch nha, bà cũng chia sẻ một chút.”
Nói xong, Từ T.ử Câm lấy từ trong gùi một hộp sữa mạch nha nhét tay Cửu bà bà.
“Cái , .”
“Tiểu Từ, đồ thế , cho bà già ăn lãng phí, cháu mang về cho mấy đứa trẻ nhà cháu uống.”