Trọng sinh Kết Hôn Với Tiểu Thúc Quân Nhân, Tra Nam Hối Hận Không Kịp - Chương 572

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:11:21
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Một khác thì đang cạy hàu. Những miếng thịt hàu nhỏ xíu họ khéo léo gạt bát, tỏa một mùi thơm thoang thoảng, lẽ là do độ tươi ngon đặc trưng của biển cả.

 

“Lát nữa chúng mua một bát mang về, bác sẽ món hàu hấp trứng cho cháu ăn.” Cố Tuệ Phương thấy cô thích thú liền bảo.

 

Thương Du Du gật đầu tán thành, những con hàu tươi rói thế , cô thật sự nếm thử.

 

Cố Tuệ Phương lập tức thỏa thuận với bán, dặn họ lát nữa mang đến gửi ở trạm gác khu gia đình quân nhân, đồng thời trả tiền cho họ luôn.

 

 

Người dân thời đa đều thật thà, chất phác, tự nhiên sẽ nảy sinh ý định tham lam tiền bạc của gia đình bác cả. Hơn nữa, nhà bác Thương Chấn Quốc ở trong khu gia đình quân nhân, dù họ gian lận chăng nữa thì cũng chẳng gan lớn đến thế.

 

Thương Du Du mỉm , quan sát thêm một lát cùng bác gái và chơi tiếp. Bên cạnh bãi đá ngầm là một bờ cát mịn màng. Thương Du Du ngạc nhiên phát hiện nước biển ở đây màu xanh lam trong vắt, đến ngỡ ngàng. Cô ngờ tận mắt chiêm ngưỡng màu xanh huyền ảo , trông chẳng khác gì những thước phim tivi cả.

 

Cô thầm nghĩ, nếu nơi đây quy hoạch thành khu du lịch, chắc chắn sẽ mang nguồn lợi nhuận vô cùng lớn.

 

“Bác gái ơi, bác thật với cháu quá!”

 

Chỉ vì hôm qua cô lỡ lời than thở nước biển màu xanh, mà hôm nay bác gái cất công đưa cô đến tận đây để ngắm . Thương Du Du cảm động cho .

 

Cố Tuệ Phương đưa tay xoa nhẹ đầu cô, hiền: “Nói gì ngốc thế cháu, bác thương cháu thì thương ai bây giờ!”

 

Thương Du Du lập tức ôm lấy cánh tay bác gái nũng nịu.

 

Thực , cô cảm thấy hiện tại vô cùng hạnh phúc. Chỉ là kiếp cô quá ngu ngốc, chính tay đẩy những hạnh phúc vốn dĩ thuộc về . Nếu cô cố chấp chạy theo những thứ phù phiếm, thì đến nỗi nhận lấy kết cục bi t.h.ả.m như . Mỗi khi nghĩ , cô vẫn khỏi tự trách quá khờ dại. cũng may, thứ vẫn còn kịp để sửa chữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ket-hon-voi-tieu-thuc-quan-nhan-tra-nam-hoi-han-khong-kip/chuong-572.html.]

Nga

 

Cả nhà chơi đùa bãi cát một lúc lâu, ba nhóc tì nghịch ngợm vô cùng vui vẻ. Hoắc Nguyên Sâm rời một lát với mấy c.o.n c.ua bắt , thả chúng thùng nước cho ba đứa nhỏ xem.

 

Ba em Mãn Mãn, Thần Thần và Ô Ô thích thú vô cùng với món quà của bố. Chúng thậm chí còn bắt chước dáng ngang của c.o.n c.ua, trông buồn đáng yêu. vững, mới hai bước là cả đám ngã bệt xuống cát. Thương Du Du cảnh tượng đó mà ngặt nghẽo.

 

Gần đến trưa, cả nhà mới thu dọn đồ đạc để về. Thương Du Du xách theo chiếc thùng nhỏ đựng mấy c.o.n c.ua, ba nhóc tì thỉnh thoảng ngó thùng một cái, cứ như sợ sẽ vứt mất "báu vật" của chúng bằng. Thấy mấy c.o.n c.ua vẫn còn đó, chúng mới yên tâm tiếp. Nhìn bộ dạng đó, Thương Du Du buồn thương.

 

Vừa về đến cổng khu gia đình quân nhân, phụ nữ bán hàu lúc nãy mang thịt hàu đến. Cô đựng hàu trong bát và gửi ở trạm gác, thấy gia đình cô về, chiến sĩ trẻ gọi để giao đồ.

 

Về đến nhà, việc đầu tiên khi chuẩn cơm nước là đun nước tắm cho ba nhóc tì. Cả chúng giờ là cát. Mãn Mãn khi cát ăn , nhân lúc lớn để ý bốc cát tung lên trời, khiến cho cả Thần Thần, Ô Ô và chính bé đều lấm lem từ đầu đến chân. Lúc ở bãi biển lau sơ qua nhưng vẫn sạch hết, giờ về nhà tắm rửa thật kỹ mới .

 

Thương Du Du chút bất đắc dĩ. Thực cô định đưa các con gian tắm cho nhanh, chẳng cần đun nước. nghĩ , thời tiết bây giờ cũng ấm áp, đun một nồi nước nóng pha thêm nước lạnh cho đủ ấm là .

 

Sau khi các bé sạch sẽ thơm tho, bác gái Cố Tuệ Phương cũng lúc nấu xong cơm trưa. Bác cả Thương Chấn Quốc và họ Thương Hoành An cũng về ăn cơm. Sau bữa trưa, hai tranh thủ chơi với ba nhóc tì một lúc cho đến khi chúng bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài vì buồn ngủ. Thương Du Du và Hoắc Nguyên Sâm liền đưa các con ngủ trưa.

 

“Vợ ơi, ngoài một lát nhé.” Thấy các con ngủ say, Hoắc Nguyên Sâm mới hạ thấp giọng với vợ.

 

Thương Du Du cũng đang lim dim, thấy tiếng chồng liền tỉnh hẳn. Cô đầy thắc mắc: “Anh thế?”

 

“Mấy em chiến hữu cũ sang đây nên nhờ bác cả gọi qua đó một chuyến.” Hoắc Nguyên Sâm giải thích.

 

Thương Du Du bất ngờ, nhưng chợt nhớ đây từng công tác ở vùng một thời gian, chắc hẳn ít em thiết. Cô gật đầu bảo: “Vâng, .”

 

Hoắc Nguyên Sâm cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô dặn dò: “Nếu bọn trẻ tỉnh dậy thì em cứ gọi dì Lý phụ một tay nhé, cũng khi nào mới về .”

 

“Em , cứ yên tâm .” Thương Du Du mỉm .

 

Loading...