Gần như ngay lúc dứt lời, cô tay, bóp c.h.ặ.t cằm Lục Viễn Châu, nhét 1 viên t.h.u.ố.c trong, chu đáo giúp ông khép miệng .
Viên t.h.u.ố.c miệng liền tan.
Động tác của cô nhanh, trong lúc mấy còn đang ngẩn ngơ, cô thu tay .
Đón nhận ánh mắt khó tin mang theo chút sợ hãi của Lục Viễn Châu đang ôm cổ họng, cô gật đầu: “, là như ông nghĩ đấy, t.h.u.ố.c độc.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Mỗi tháng sẽ đưa t.h.u.ố.c giải cho ông 1 , trông chừng mấy đứa con trai của ông, đừng ầm ĩ, nếu , thủng ruột nát bụng.”
“Ồ, nếu ông , trong lọ còn vài viên, ông thể cho bọn họ uống hết, cho an tâm 1 chút. Hoặc lẽ, ông mang đến bệnh viện kiểm tra thử xem, xem thể giải .”
“ còn việc, đây.”
-
Đêm hôm , ăn cơm xong, điện thoại reo.
Tô Vãn Đường điện thoại, thấy nội dung, hốc mắt cô lập tức đỏ hoe, cực lực đè nén sự khác thường, chào Ôn Uyển Thanh 1 tiếng, cô liền vội vã đến bệnh viện.
Vừa dừng cửa phòng bệnh, 1 nữ đồng chí từ bên trong kéo cửa phòng bệnh , khiêu khích mỉm : “Chào chị dâu, là Cố Nam Chi.”
Bước chân Tô Vãn Đường khựng , nín thở, vẻ mặt đầy kinh ngạc, trong sự mờ mịt xen lẫn nỗi tủi trào dâng.
Đứng 2-3 giây, cô thở 1 ngụm trọc khí, bước tới: “Hoài——”
Giọng âm lượng đột ngột cao v.út của Cố Nam Chi phía đè xuống: “Hoài An, là chị——”
“Cút ngoài!”
“Đừng để thứ 2!”
Tô Vãn Đường bỏ , Cố Nam Chi cũng lập tức đuổi theo.
Dương Binh định đẩy cửa bước , thấy Tô Vãn Đường từ bên trong kéo cửa , sửng sốt 1 chút: “Chị dâu, ?”
Anh giọng lớn, lời , rõ mồn một.
Cố Nam Chi giành trả lời: “Đồng chí Dương, nhường 1 chút, ngoài .”
“Ồ…” Dương Binh ngơ ngác lùi .
Lúc , 1 giọng lạnh lùng từ cửa phòng bệnh truyền đến.
Là giọng của Lục Hoài An.
“Cô chị dâu .”
Sắc mặt Tô Vãn Đường trắng bệch, đôi môi mím thành 1 đường thẳng, sải bước rời .
Rầm.
Cửa phòng bệnh đóng , cách biệt âm thanh.
“Chị dâu, chị dâu——” Cố Nam Chi gọi với theo, nhưng đuổi kịp.
Thấy tình hình , Dương Binh cũng đuổi theo.
“Đồng chí Cố, Đội trưởng và chị dâu, ?”
“Đều tại , hại chị dâu hiểu lầm quan hệ giữa và Hoài An, xảy cãi vã.” Cố Nam Chi tự trách .
Dương Binh cũng thẳng tính, cần suy nghĩ liền : “Vậy cô mở miệng ? Không đuổi kịp thì gọi điện thoại giải thích ?”
Cố Nam Chi: “……”
Dương Binh xong liền chuẩn đến phòng bệnh: “ công tác tư tưởng cho Đội trưởng.”
“Anh Dương.” Cố Nam Chi gọi , “Hay là khoan hãy cho Hoài An , thương nặng, sợ , sẽ trực tiếp rời viện tìm chị dâu, nếu ảnh hưởng đến vết thương, thì .”
“Đội trưởng ——” Nói 1 nửa, nhớ điều gì đó, Dương Binh đột nhiên im lặng.
“Vậy cô mau ch.óng giải thích rõ ràng với chị dâu , lúc chị dâu đến nữa, sẽ giải thích mặt 2 họ.”
“Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-doi-dauthien-kim-tu-ban-den-khu-nha-linh-thieu-gia-thu-do-ngay-ngay-do-ngot/chuong-326.html.]
-
Gió đầu xuân, vẫn còn mang theo vài phần lạnh buốt của mùa đông khắc nghiệt, tạt mặt, đau đến mức mắt nhịn ứa lệ.
Tô Vãn Đường ôm gối xổm xuống, miệng c.h.ử.i rủa.
“Lục Hoài An, cái đồ khốn nạn! Đồ vương bát đản!”
Lại dám bảo cô cút!
La Khiếu chạy ngang qua đây, thấy giọng và tên quen thuộc, bước chân chậm , lùi về xáp gần, giọng điệu mang theo sự kinh ngạc: “Chị dâu?”
Gặp quen, Tô Vãn Đường hoảng hốt dùng cánh tay quệt quệt mặt, ngước mắt sang: “La Khiếu?”
Bắt khóe mắt ửng đỏ của Tô Vãn Đường, La Khiếu thể tin nổi: “Chị dâu, chị ?”
“Ai chứ? Gió lớn thổi cát mắt thôi.” Tô Vãn Đường dậy, kiễng mũi chân, tát 1 cái đầu La Khiếu: “Còn nữa, gọi chị dâu cái gì? Gọi già ! Gọi chị!”
“Chị——”
Dưới ánh mắt đáng sợ của Tô Vãn Đường, La Khiếu với khao khát sống sót cực cao đổi giọng: “Chị Vãn Đường.”
“Chị, cứu mạng, xảy chuyện .”
Trong lòng Tô Vãn Đường thắt : “Ai xảy chuyện ?”
“Chị Vãn Đường, về .”
Tô Vãn Đường lén thở phào 1 , Lục Hoài An, nhưng sự mất mát nên lời.
cô là 1 lý trí, đè nén cảm xúc miên man như tơ nhện, bình tĩnh : “Vậy còn nhảm gì nữa, mau thôi.”
“Xe ở bên .”
2 nhanh ch.óng rời , Cố Nam Chi thong thả xuống lầu, đến cổng viện, chỉ kịp bắt 1 bóng dáng dìu dắt rời .
Dã nam nhân.
Khóe miệng Cố Nam Chi cong lên 1 nụ đầy ẩn ý.
-
Tô Vãn Đường theo La Khiếu đến 1 sân hẻo lánh.
Vào sân, thấy lão giả mặt mũi biến dạng, Tô Vãn Đường sửng sốt.
Cô xổm xuống, vọng văn vấn thiết, khi bắt mạch 1 phen, dậy.
La Khiếu vội hỏi: “Chị Vãn Đường, thể chữa ?”
“Không nguy hiểm đến tính mạng.” Giọng điệu cô mang theo chút khó tin, “Ông chỉ là hủy dung.”
“Hủy dung?”
La Khiếu bất giác nhớ , biểu hiện của Trương Quốc Đống suốt chặng đường , ông dường như thích cạy gỗ, bôi lên mặt.
Mặt ông, cũng ngay từ đầu nghiêm trọng như , là từng chút từng chút nặng thêm.
Tô Vãn Đường khách quan trần thuật: “Đây là nhựa cây sơn, đa tiếp xúc, sẽ xuất hiện sưng đỏ, mụn nước, lở loét, nghiêm trọng sẽ để sẹo.”
La Khiếu thở phào nửa , hỏi: “Chị Vãn Đường, Trương lão ngất ?”
Tô Vãn Đường liếc La Khiếu 1 cái, trêu chọc: “Có thể… quá đau.”
La Khiếu: “……”
“Cậu theo về tiệm t.h.u.ố.c 1 chuyến, lấy chút t.h.u.ố.c cho vị tiền bối .”
Tiếng gọi ‘Trương lão’ đó đủ để Tô Vãn Đường đoán điều gì đó, nhưng cô 1 chuyện liên quan đến cơ mật, đến lượt cô hỏi nhiều.
“Vâng.”
Tiễn La Khiếu , Tô Vãn Đường về nhà, ở cách cổng đại viện xa, cô đụng Lý Giai tan ăn cơm xong đến tìm cô.