Lục Hoài An khẽ nhíu mày, nghiêng , chắn tầm mắt âm độc của Hoắc Quân cho Tô Vãn Đường.
Lưu Thúy Thúy sững sờ một chút, đáy lòng dấy lên một tia gợn sóng, nhưng nhanh một cỗ cảm giác ưu việt đè xuống.
Lục Hoài An kiếp coi thường , kiếp cứ đợi mà khúm núm mặt !
Cô tiếp tục : "Bác cả, cháu vốn , nhưng cháu , con trai trong bụng cháu sẽ hại c.h.ế.t mất."
Trong lòng Hoắc Quân thót một cái, một dự cảm lành ập đến.
Giây tiếp theo, mắt tối sầm, chân mềm nhũn ngã xuống đất.
"Mẹ chồng cháu, cũng chính là Hoắc, vì để cưới cho Hoắc một vợ môn đăng hộ đối, hạ t.h.u.ố.c đoạt mạng cháu, nếu cháu mạng lớn, cháu và đứa bé trong bụng hôm nay gặp bác ."
Tống Uyển Oánh lúc cũng chạy tới, quỳ xuống theo, lớn tiếng : "Nếu thương xót cháu gái, đến đại đội thăm nó, thì còn chuyện ."
"Hoắc thủ trưởng, ông nhất định chủ cho cháu gái ! Mụ yêu tinh già chỉ hại tính mạng Thúy Thúy, còn lừa mấy trăm đồng nữa đấy!"
Hoắc Kình những biến cố liên tiếp bất ngờ đ.á.n.h cho trở tay kịp, lúc mới tìm giọng của , nhưng cũng nên cái gì.
Tuy rằng Hoắc Kình câu câu chăng, nhưng tình hình đại khái ông nắm rõ, hẳn là em dâu thứ ba của ông vì con đường quan của Hoắc Quân, định hại c.h.ế.t Lưu Thúy Thúy, nhưng ngờ cái bụng Lưu Thúy Thúy tranh khí, bèn tuyên bố với bên ngoài là c.h.ế.t, thực chất là giam cầm .
, Lưu Thúy Thúy chạy .
Ông liếc Hoắc Quân, thấy Hoắc Quân ngã đất, mặt xám như tro tàn, khỏi nhíu mày.
Chuyện ông , lo xử lý giải quyết, bày bộ dạng trời sập, thật khiến Hoắc Kình thất vọng.
Quân nhi rốt cuộc bằng Chiến nhi a……
Chợt nghĩ đến Hoắc Quân lưu lạc bên ngoài nhiều năm, Hoắc Kình thêm một tia khoan dung.
Ông trầm giọng : "Hai lên !"
"Bác cả, bác chủ cho chúng cháu, con cháu dám lên." Lưu Thúy Thúy đạt kết quả mong , dễ dàng lên.
Thái dương Hoắc Kình giật giật, lạnh lùng liếc Lưu Thúy Thúy sớm mềm nhũn mặt đất, đáy mắt mang theo trách cứ, lúc đầu đồng ý cho con dâu ngu xuẩn cửa? Quân nhi còn trẻ hồ đồ, bà tuổi , còn nặng nhẹ?
"Đứng lên , chuyện hôm nay sẽ cho các một lời giải thích." Giọng điệu Hoắc Kình lộ vẻ vui.
Lưu Thúy Thúy còn gì đó, Tống Uyển Oánh kéo cô dậy, nháy mắt với cô , dường như đang 'Nhiều ở đây như , nhất định sẽ cách giải quyết, đừng khó bác cả cháu, tự dưng chuốc lấy chán ghét.'
"Các vị thật xin , hôm nay để chê ." Hoắc Kình tạ với .
"Đâu ? Hoắc thủ trưởng ngài khách sáo ."
Ông tiếp tục : "Thiến Thiến, chuyện ... sai sót ngẫu nhiên... nhà họ Hoắc bác với cháu, hôm khác bác sẽ dẫn Quân nhi đích đến nhà tạ tội."
Quay đầu với Tôn Lỗi: "Tôn Lỗi, tiệc đính hôn của hai nhà chúng coi như thôi ."
Tôn Thiến mấy đạo sấm sét đ.á.n.h trúng, khi thấy 'tiệc đính hôn coi như thôi', liền hét lên một tiếng.
"Cháu đồng ý! C.h.ế.t cũng đồng ý!" Tôn Thiến c.ắ.n môi đến bật m.á.u, đôi mắt đỏ ngầu dọa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-doi-dauthien-kim-tu-ban-den-khu-nha-linh-thieu-gia-thu-do-ngay-ngay-do-ngot/chuong-263.html.]
Thân thể cô đều trao cho Hoắc Quân , gả cho thì gả cho ai?
"Cô là vợ Hoắc Quân, cháu cũng là đối tượng Hoắc Quân đàng hoàng tìm hiểu, dựa cháu nhượng bộ? Cháu cam tâm." Tôn Thiến gào lên.
Hoắc Kình đưa mắt hiệu cho Tôn Lỗi, trong lòng Tôn Lỗi sắp mắng c.h.ế.t Hoắc Quân , xử lý cái đuôi cũng sạch sẽ, nhưng đành bước lên kéo cánh tay Tôn Thiến.
"Thiến Thiến, đừng loạn nữa, con và... chung quy là thiếu chút duyên phận."
"Bố!" Tôn Thiến tức giận dậm chân.
"Thiến Thiến!" Tôn Lỗi dùng sức tay, giọng điệu nặng nề, khẩu khí cho phép nghi ngờ.
"Hoắc Quân!" Tôn Thiến gọi một tiếng.
Thấy Hoắc Quân giả chim cút, cuối cùng cô cũng ngậm miệng ánh mắt như d.a.o của Tôn Lỗi, nhưng đôi mắt vẫn chằm chằm hai Lưu Thúy Thúy, Hoắc Quân, hận thể lao lên đ.á.n.h cho hai một trận tơi bời.
là coi cô như khỉ mà trêu đùa!
Thấy , Hoắc Kình gật đầu với Tôn Lỗi, kéo Hoắc Quân đang ở đất dậy, quát khẽ: "Đứng cho thẳng."
"Hiểu lầm một hồi, tiệc đính hôn kết thúc, hôm nay chỉ là tiệc nhận ."
Mọi vô cùng nể mặt chúc mừng.
"Chúc mừng Hoắc thủ trưởng tìm cháu trai thất lạc nhiều năm, cả nhà đoàn tụ."
"Hoắc thủ trưởng, hôm nay chuyện vui lớn, uống thêm hai ly đấy."
Mắt thấy khí sắp sôi nổi trở , giọng chịu buông tha của Lưu Thúy Thúy vang lên đặc biệt ch.ói tai.
"Bác cả, bác chủ cho cháu và đứa bé ?"
Hoắc Kình c.h.ử.i thề , đống chuyện rắc rối , ông giải quyết dễ dàng lắm ? Việc trong nhà thể truyền ngoài! Chưa từng qua ?
Ông còn kịp gì, Tống Uyển Oánh phối hợp : "Thúy Thúy, cháu đừng sợ, ai chủ cho cháu, dì nhỏ chủ cho cháu, dì nhỏ báo công an , lát nữa các đồng chí công an sẽ tới."
Tô Vãn Đường xem náo nhiệt đến mức khát nước, mới bưng ly nước lên uống một ngụm, thấy lời , suýt chút nữa nhịn phun nước .
Đưa ruột Hoắc Quân tù, hai con quả là nhân tài.
Không cần cô tốn sức, tự đường c.h.ế.t.
sảng khoái thế nhỉ?
Tô Vãn Đường vui vẻ uống thêm mấy ngụm nước, những lọn tóc xoăn nhẹ ở đuôi tóc cũng duỗi thẳng vì thoải mái.
Cô thấy Hoắc Kình thốt lên một tiếng kinh ngạc: "Cái gì?"
Cô teo não ? Ngu hết chỗ ?
Nếu nhiều như , nếu khả năng tự chủ nhiều năm, Hoắc Kình mắng câu .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng