Huống hồ bản lĩnh , còn chắc !
Cổ Hạ Bảo ngửa , trừng to mắt, 1 ngụm khí xông lên: "Cô mắng là quỷ đoản mệnh?"
"Cậu xem, đến nữa ." Tô Vãn Đường thong thả .
Lập tức, ngụm khí của Hạ Bảo nghẹn ở n.g.ự.c lên xuống xong, khó chịu c.h.ế.t .
Ngón tay dùng sức xoa huyệt đạo cánh tay, răng hàm nghiến kèn kẹt.
Nửa ngày, nhỏ giọng : " kết bái em với Diêm Vương gia, mạng cứng lắm, chuyện cô lo lắng sẽ xảy ."
Lúc , Tô Vãn Đường coi như , đây chính là 1 thằng nhóc lớn.
Tô Vãn Đường dọa dẫm: "Cậu ? Không , báo công an bắt !"
Hạ Bảo cũng là chủ thể co thể duỗi, lập tức hét lên: "Cô nãi nãi, chúng là 1 nhà, đ.á.n.h gãy xương còn dính gân, cô liền cho đại trất tôn 1 cơ hội phỏng vấn mà."
"Cô nãi nãi! Cô nãi nãi! Cầu xin cô , cô liền đồng ý mà! Phỏng vấn xong, cô còn cần , lập tức ngay, loại ngoảnh đầu đó!"
Hạ Bảo là tương đối tự tin.
Cậu cảm thấy đợi Tô Vãn Đường kiến thức sự lợi hại của , chắc chắn sẽ 2 lời liền nhận .
Như , vấn đề công việc giải quyết , cũng cần xuống nông thôn nữa, xử lý quan hệ, chừng còn thể chữa khỏi bệnh.
Tuy nhiên, cái đợi quan sát quan sát mới kết luận.
Bây giờ, Hạ Bảo còn thể khẳng định Tô Vãn Đường mấy cái chổi quét.
Thấy bộ dạng mặt dày mày dạn của , Tô Vãn Đường đóng vai mặt đen nữa, cô cảm thấy giữ Hạ Bảo trong tiệm cũng là cách, nghĩ đến tính trẻ con của .
Suy nghĩ 1 lúc : "Thật chứ? Phỏng vấn xong, bất luận kết quả thế nào, đều sẽ rời ?"
"Bắt buộc."
Dường như sợ Tô Vãn Đường tin, Hạ Bảo nhanh như bay: "Ai lừa đó là ch.ó con."
Tô Vãn Đường vốn để trong lòng, cũng dự định tùy tiện hỏi 2 câu đối phó cho qua, ngờ trong bụng 'đại trất tôn hời' của cô thật sự mực, hơn nữa hiểu còn ít.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Mắt cô dần sáng lên, hình lười biếng cũng bất giác thẳng.
Sự đổi của Tô Vãn Đường, Hạ Bảo ở trong mắt, lông mày đều bay múa lên, nếu tên là 1 con khổng tước, lúc đảm bảo xòe đuôi .
Đột nhiên, Tô Vãn Đường dậy, Hạ Bảo bộ tịch phủi phủi quần áo, hất cằm đợi Tô Vãn Đường đổi giọng.
"Được , thể , tiệm chúng tuyển ."
Nói thẳng , Hạ Bảo là tồi, nhưng cũng khiến Tô Vãn Đường đến mức tuyển . Khoan hãy đến vấn đề cơ thể và lý lẽ, chỉ với cái tính cách của , Tô Vãn Đường cảm thấy phù hợp .
Cho nên, Tô Vãn Đường cũng chỉ chần chừ chốc lát, vẫn lựa chọn từ chối .
Hạ Bảo cũng là 1 đàn ông nguyên tắc, thật sự ngoảnh đầu .
bước khỏi tầm của tiệm t.h.u.ố.c, bước chân rẽ ngoặt 1 cái, .
Hừ! Cậu chính là thông minh như !
Vừa nãy là nãy, bây giờ là bây giờ!
Lúc , Tô Vãn Đường và Chu Ngọc đang trò chuyện trong tiệm.
"Chị Vãn Đường, 2 còn quen a?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-doi-dauthien-kim-tu-ban-den-khu-nha-linh-thieu-gia-thu-do-ngay-ngay-do-ngot/chuong-239.html.]
"Trước đây, từng gặp 1 ."
Nghĩ đến điều gì đó, Tô Vãn Đường khen ngợi: "Mắt của em đấy, quấn kín mít như , còn thể nhận ."
Chu Ngọc ngại ngùng : "Chị Vãn Đường , em chính là tai 1 chút, nhớ giọng của . Hơn nữa, cũng đầu tiên tìm đến cửa , chỉ là chị Vãn Đường chị ở tiệm."
Nghe đến đây, Tô Vãn Đường nhíu mày, cô cảm giác Hạ Bảo nãy quá dễ chuyện ?
"Tuy nhiên, cũng nghĩ xem, 1 cản trở như , còn cái thể cốt cách đó của , tiệm nào dám tuyển ?" Chu Ngọc nhịn oán trách .
Đột nhiên, giọng quen thuộc vang lên lưng 2 .
"Liên quan gì đến ?"
Chu Ngọc nhíu mày: "Cậu ?"
"Được a, cái đồ l.ừ.a đ.ả.o lời giữ lời nhà !"
"Cô bậy, nãy ngoảnh đầu ? bây giờ đến mua t.h.u.ố.c, nào, tiệm các mở cửa, còn ăn với ?" Hạ Bảo đạo lý rõ ràng.
"Mua gì?" Chu Ngọc bực tức .
"Không mua nữa."
Hạ Bảo vội vã , về rõ xem là chuyện gì!
Bệnh của cơ thể, đổi , nhưng chỗ , vấn đề gì.
Chu Ngọc lẩm bẩm: "Người bệnh."
"Đừng quản ." Tô Vãn Đường dặn dò: "Nếu còn đến tiệm, mua t.h.u.ố.c thì bán, gây chuyện em cứ gọi điện thoại báo cảnh sát."
"Vâng, chị Vãn Đường."...
"Mẹ, 2 ngày gọi điện thoại cho con, máy con ?"
Miệng thối là thối, tính khí ngang ngược là ngang ngược.
Lục Nhã thật sự từng chuyện gì.
Cho nên, lúc sắp sầu c.h.ế.t .
Bà thực sự nghĩ chiêu gì khuấy đảo khiến tiệm của Tô Vãn Đường mở tiếp nữa, càng tâm trí thời gian để ý đến đứa con trai bảo bối đang ầm ĩ.
Bà móc 1 tờ đại đoàn kết: "Bảo Bảo, cầm lấy tiêu , đang nghĩ chuyện, rảnh để ý đến con."
"Mẹ!" Hạ Bảo quấn lấy, "Mẹ thương con nữa."
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch hơn khác 3 phần của Hạ Bảo, Lục Nhã lập tức xót xa: "Mũ ? Cái đứa trẻ , chính là coi cơ thể gì, con mà xảy chuyện, cũng sống nữa."
Bà lập tức tháo khăn quàng cổ cổ xuống, quấn lấy trán Hạ Bảo, trai thời thượng giây biến thành bà lão nhà quê.
"Mẹ, c.h.ế.t ." Hạ Bảo oán trách, nhưng động tay tháo .
"Ai bảo con vứt mũ ?" Lục Nhã nhẹ nhàng chọc trán Hạ Bảo, bực tức , "Xấu thì , cái mạng nhỏ quan trọng hơn."
"Nói , con tìm chuyện gì? Đều chạy đến chỗ việc ?"
"Mẹ, mấy ngày nhận 1 cuộc điện thoại bảo con phỏng vấn ?"