Tô Vãn Đường lờ mờ chút hối hận.
Như , hình như vẻ cô thèm khát cơ thể !
Mặc dù, cũng đúng là như .
"Cái , ——"
Lục Hoài An nắm lấy cổ tay Tô Vãn Đường, đầu lưỡi quét một cái, nuốt viên t.h.u.ố.c bụng.
Mắt Tô Vãn Đường trợn tròn: "Lục Hoài An! Em còn hết câu mà!"
"Uống cái , là thể hiệu quả đó, nhưng d.ư.ợ.c hiệu lâu dài, chúng trong vòng nửa năm thể con!"
"Vậy thì cần!"
Lục Hoài An cho Tô Vãn Đường cơ hội mở miệng nữa, kéo cô chìm xuống.
Khám phá ý nghĩa sâu xa của sinh mệnh...
"Tô Tri Thần, ông mới về? sắp c.h.ế.t đói !"
Tống Uyển Oánh oán trách, tầm mắt rơi hai bàn tay trống trơn của Tô Tri Thần: "Thịt ? Sáng nay chẳng với ông , ăn thịt? Tô Tri Thần, ông coi lời như gió thoảng bên tai ?"
Tô Tri Thần nhíu mày: "Tháng , phiếu thịt mà chiến hữu của Hoài An gửi tới dùng hết , tháng mới ăn thịt."
"Tô Tri Thần, ông cứng đầu thế? Dùng hết , ông đến tận cửa đòi ?"
"Uyển Oánh, đồng chí Tiểu Tào giúp đỡ chúng là tình nghĩa, bổn phận, chúng thể voi đòi tiên."
Giữa hai hàng lông mày Tô Tri Thần là một mảnh u sầu: "Chúng là bố giúp đỡ gì cho Vãn Đường, ngược còn dựa nhà chồng Vãn Đường cứu tế, vạn vạn thể tham lam vô độ nữa, truyền ngoài, bà bảo Vãn Đường ngẩng đầu lên ở nhà chồng thế nào?"
Ông nhắc đến Tô Vãn Đường thì thôi, nhắc đến, Tống Uyển Oánh càng thêm bốc hỏa.
"Con ranh đó, chỉ lo bản ăn sung mặc sướng, nghĩ đến việc cứu chúng , tiền phiếu cũng gửi chút nào, đẻ cái thứ ăn cháo đá bát chứ."
Tô Tri Thần nhíu mày: "Đồ đồng chí Tiểu Tào gửi tới, bà ăn ít ?"
Tống Uyển Oánh nghẹn họng, c.h.ử.i rủa: "Đó là con rể gửi, liên quan gì đến con ranh ăn cháo đá bát đó?"
"Không Vãn Đường, con rể bà quản sống c.h.ế.t của vợ ?"
Đã bao nhiêu năm , bà cũng là úng não, mới nghĩ đến việc phí nước bọt với Tô Tri Thần.
" m.a.n.g t.h.a.i !"
"Cái gì?" Tô Tri Thần sững sờ một chút, ngay đó khóe miệng nhếch lên, nhưng nhanh nhíu mày.
"Uyển Oánh, bà nhầm ? rõ ràng đến trạm xá nhận đồ dùng kế hoạch hóa gia đình mà."
"Tô Tri Thần! Đồ khốn nạn nhà ông! Vậy mà nghi ngờ dan díu với đàn ông khác! sống nữa!" Tống Uyển Oánh từ giường bước xuống, đá đạp Tô Tri Thần.
"Không ." Tô Tri Thần ôm lòng an ủi, " chỉ là lo lắng bà ăn thịt, sinh ảo giác thôi."
Tống Uyển Oánh: "..."
"Ba tháng , chính là ngày đến."
Đứa bé , đến thật đúng lúc.
Tô Tri Thần nghĩ trong lòng, nhưng ngoài miệng quan tâm : "Uyển Oánh, bà sớm với ? Lỡ như... tổn thương đứa bé thì ?"
Mắt Tống Uyển Oánh đảo liên hồi: "Đã bao nhiêu năm , lớn tuổi như , đây là cũng dám chắc chắn , hơn nữa, mỗi ngày ông xúc phân kéo phân mệt mỏi như , cũng lấy chuyện chắc chắn , ông phiền lòng."
"Uyển Oánh." Ánh mắt Tô Tri Thần lưu luyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-doi-dauthien-kim-tu-ban-den-khu-nha-linh-thieu-gia-thu-do-ngay-ngay-do-ngot/chuong-188.html.]
"Tri Thần, ăn thịt, ông tìm Tiểu Tào một chuyến, ?"
"Vẫn là !"
"Tô Tri Thần!" Tống Uyển Oánh gào lên, "Không ăn thịt! Là con trai ông ăn!"
"Con trai da dầy thịt béo, ăn ít một chút , chị nó còn sống khổ hơn nó nhiều."
Lồng n.g.ự.c Tống Uyển Oánh phập phồng kịch liệt, đầu ngón tay bấm sâu thịt, mới nhịn việc tranh luận với Tô Tri Thần về chủ đề con ranh Tô Vãn Đường đó sống khổ ở .
Con ranh đó khổ đến mấy, thể khổ bằng Thúy Thúy ?
Tống Uyển Oánh định ở đây, liền gửi thư cho bộ đội quân khu, nhưng tất cả đều bặt vô âm tín.
Mãi đến dạo , bà mới nhận thư hồi âm của Lưu Thúy Thúy.
Trên thư , Hoắc Quân đủ thâm niên, cô vẫn thể theo quân, cả ngày chỉ ở đại đội theo chồng và em chồng việc đồng áng, da dẻ đều thô ráp , khiến Tống Uyển Oánh mà xót xa một trận.
Thúy Thúy của bà , đây là báo tin vui báo tin buồn, bà cụ Hoắc chèn ép, bên một cô em chồng, thể sống cái nỗi gì? Lén lút, Thúy Thúy của bà , chừng ức h.i.ế.p thành cái dạng gì ?
Đặt thư xuống, Tống Uyển Oánh lập tức gom góp tiền phiếu phiếu thịt trong nhà, gửi bưu điện cho Lưu Thúy Thúy.
Mãi đợi thư hồi âm, Tống Uyển Oánh đang lo lắng, nhận thư, là đòi tiền bà .
Tiền đều gửi hết , trong nhà lấy tiền nữa?
Tống Uyển Oánh lúc mới nghĩ cách bảo Tô Tri Thần tìm Tiểu Tào đòi tiền đòi phiếu!
"Lỡ như... là con gái thì ?"
"Chắc chắn con gái!" Giọng điệu Tô Tri Thần chắc nịch.
"Tại ?"
"Con gái sẽ hành ! Chắc chắn là một thằng nhóc! Thằng nhóc thiếu một bữa thịt, ! Đợi sinh , theo việc hai năm, gân cốt liền khỏe mạnh."
" mặc kệ, mặc kệ, cứ ăn thịt!"
Tống Uyển Oánh kéo ống tay áo Tô Tri Thần, dùng đôi mắt ướt át đáng thương ông.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Đối mặt với đôi mắt , Tô Tri Thần thể kháng cự, cũng kháng cự.
Bàn tay đặt lên mí mắt Tống Uyển Oánh, che đôi mắt .
"Uyển Oánh, bà đói ? nấu cho bà chút cháo rau dại, ăn , sẽ đói nữa."
Tống Uyển Oánh: "!"
Tô Tri Thần bước nhà bếp dựng bằng hai tấm phên cỏ, bên ngoài chuồng bò truyền đến tiếng gầm rú của động cơ ô tô.
Tào Tuấn đẩy cửa sân.
"Chú Tô, tin , tin ."
Tô Tri Thần châm lửa cỏ khô, thấy giọng Tào Tuấn, vội vàng dập tắt lửa, dậy bước ngoài.
Nhanh hơn ông là Tống Uyển Oánh.
"Tiểu Tào, là ? Thím, đang việc tìm đây!"
"Thím." Giọng điệu Tào Tuấn xa cách, sự thuộc nhiệt tình như khi đối mặt với Tô Tri Thần.
Tống Uyển Oánh cũng để bụng, tự : "Tiểu Tào , thím m.a.n.g t.h.a.i , tháng , thể cho thím thêm chút tiền phiếu phiếu thịt ?"