"Cho nên..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Lúc đó, ông đây mới hiểu , con khi sắp c.h.ế.t mới những thứ từng bỏ lỡ quý giá đến nhường nào!"
"..." Tiết Miễn may mắn vì ngay từ đầu cái gì là quan trọng nhất với , cần giống Hàn Lỗi tìm cái c.h.ế.t một mới ngộ .
Tiết Miễn vài ngày, Tô Trường Vinh cũng qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn tỉnh . Tôn Thu Phương thì hồi phục nhanh, vài ngày sức, thể nhờ Tô Mẫn dìu thăm Tô Trường Vinh.
"Hôm đó bố đang ở văn phòng, hô cháy liền chạy ngoài, đó bảo con ở trong kho hàng, bố lúc cũng nghĩ nhiều liền chạy . Kết quả cửa sắt khóa . Không ngờ sống đến từng tuổi đầu, còn một con ranh con chơi khăm, suýt nữa thì mất mạng già."
Tô Mẫn nhớ cảnh tượng đó, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi: "Nó chỉ là bố thương con, nên mới cách nào lừa bố thôi."
"Phía cảnh sát tin tức gì ?" Tôn Thu Phương lo âu hỏi. Chuyện khiến bà vẫn còn sợ hãi, bà thực sự lo lắng nếu Tô Văn Văn mãi bắt, sẽ mang đến tai họa ngầm lớn thế nào cho gia đình. Đặc biệt là Mẫn T.ử còn trẻ như .
Tô Mẫn lắc đầu: "Các nhà nghỉ đều tìm , tin tức của cô . Cả một nhà trọ cũng xem qua. hiện tại cảnh sát giăng thiên la địa võng, nhất định sẽ bắt cô ."
Tôn Thu Phương chút lạc quan: "Nó hiện tại thật sự khác hẳn hồi nhỏ, dù điêu ngoa cũng sẽ chuyện tày trời thế . Giờ nó thật sự giống như kẻ điên , còn thông minh hơn , Mẫn Tử, con đề phòng đấy, thời gian đừng ngoài một ."
"Con , cứ yên tâm , chẳng còn bạn của Tiết Miễn ở đây , xuất từ quân đội, thông minh giỏi."
"Thằng bé đó quả thực tồi," Tôn Thu Phương ấn tượng về Hàn Lỗi, mấy ngày nay luôn giúp đỡ họ việc, là thành thật.
Tuy Tôn Thu Phương chút chuẩn, nhưng vẫn chỗ tinh tường: "Mẹ thấy nó cứ dính lấy Chiêu Đệ, ý gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-717.html.]
Tô Mẫn ngờ mắt tinh thế, : "Chắc là ạ."
Tôn Thu Phương : "Như cũng , Chiêu Đệ cũng là đứa trẻ đáng thương, tìm thể phó thác cả đời thì quá ."
Liêu Chiêu Đệ mấy ngày nay ở đây chút bực bội, gặp Hàn Lỗi lắm, nhưng cố tình cứ dính lấy, khiến cô trong lòng khó chịu. Rốt cuộc lúc là cô cảm tình với Hàn Lỗi , tuy chỉ là một thời gian ngắn thôi, nhưng dù cũng là đầu tiên rung động, ấn tượng vẫn sâu sắc. Hiện tại thấy Hàn Lỗi, cô luôn cảm thấy chút hổ.
Hàn Lỗi như việc gì, vẫn chuyện đùa giỡn với cô , ăn cơm cũng cùng, còn gắp thức ăn bát cô , cứ như hai mật lắm .
Buổi tối khi Tôn Thu Phương chuyện xong, Liêu Chiêu Đệ kể khổ với Tô Mẫn.
Trong lòng cô coi Tô Mẫn là tri kỷ nhất, những lời tiện với chị gái, thể với Tô Mẫn. Tô Mẫn xong, đưa một ý kiến: "Cậu cũng về Bắc Kinh ."
Liêu Chiêu Đệ mở to mắt, đầy mặt kinh ngạc, giọng sốt ruột: "Cậu cái gì thế, tớ ý định ."
"Tớ , tớ chỉ khuyên nên về thôi. Giờ khai giảng , bỏ lỡ bài vở một thời gian dài . Chẳng lẽ định nghỉ học luôn ? Cậu cũng tình hình của tớ, tớ như thế chỉ thể tạm thời bảo lưu kết quả học tập, cơ hội thì học, thể học theo tớ , nghiệp sớm một chút, mới thể tâm ý công việc."
Liêu Chiêu Đệ cúi đầu, nhíu mày, dường như cũng đang suy tư.
Tô Mẫn thở dài: "Mẹ tớ giờ khỏe , bố tớ bên còn khi nào tỉnh, tớ định trọng tâm công việc năm nay đều đặt ở siêu thị Vinh Phương, mà bên Tú Sắc còn cần giúp tớ quản lý, tớ sẽ tiếp tục thiết kế ở bên , mỗi tháng dành vài ngày về xem . Cho nên Chiêu Đệ, cần thiết về."