Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 707

Cập nhật lúc: 2025-12-31 09:56:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Biết ngay cái tính nhè của mà, tớ dám cho . Thôi đừng nữa, tớ còn đây ." Trên mặt Tô Mẫn nở nụ gượng gạo, còn khó coi hơn cả .

 

"Cậu nổi thì đừng ." Liêu Chiêu Đệ lo lắng cô. Cô hiểu Tô Mẫn, lúc cô đang cố gồng lên.

 

Tô Mẫn : "Thực bây giờ tớ đỡ hơn nhiều , lúc sự việc xảy , tớ cảm thấy như sắp điên lên , mất hết lý trí. Sau đó cũng luôn cảm thấy như rút cạn sức lực, cảm giác ngày mai." Cô cảm thấy bản hiện tại cũng dùng ngôn từ nào để hình dung sự sợ hãi và tuyệt vọng lúc đó.

 

xong, Tiết Miễn đang dựa ở cửa phòng bệnh. "May mà , nếu , lúc đó tớ thật sự ."

 

Liêu Chiêu Đệ cố gắng cho Tô Mẫn nhẹ lòng hơn một chút, : "Biết Tiết Miễn , đợi cô chú khỏe , đối xử với một chút ."

 

Tô Mẫn đang định thì thấy những phía Liêu Chiêu Đệ, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

 

Liêu Chiêu Đệ nhận bình thường, tò mò , phát hiện hai già. Hai ăn mặc vô cùng cũ nát, khuôn mặt khắc khổ, cả trông còng lưng.

 

đang định hỏi Tô Mẫn quen hai thì thấy bà lão lóc kêu lên: "Trời đ.á.n.h thánh vật , chuyện lớn như mà mày cũng với tao một tiếng. Mày là con cháu mà tâm địa ác độc thế hả."

 

Ông lão thì đưa tay kéo bà : "Đừng ồn ào, dù cũng đang ở bệnh viện."

 

"Sao ồn, thằng Trường Vinh xảy chuyện lớn như , nó con gái mà với tao một tiếng, chúng tao dù cũng là bố ruột của Trường Vinh mà." Bà lão mắng.

 

Lúc Liêu Chiêu Đệ mới phản ứng , hóa đây là "ông bà nội" của Tô Mẫn.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Mẫn nhiều năm gặp hai .

 

Nếu thể, cô định cả đời gặp.

 

họ cố tình xuất hiện mặt cô, hơn nữa còn thời điểm , tại địa điểm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-707.html.]

Cô nhớ đời khi bố cô c.h.ế.t bệnh, trong nhà lạnh lẽo tiêu điều, hai chú ruột hề đến thăm lấy một , Tô Tam Căn về một chuyến, nhưng đến đám tang cũng chẳng giúp lo liệu mà bỏ .

 

Cho nên hiện tại, cô căn bản tin hai thật lòng thật đến thăm bố .

 

Chân cẳng bà Tô tiện, khập khiễng, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến hành động của bà . Bà lóc mắng Tô Mẫn vô lương tâm: "Bố mày dù cũng là con trai ruột của tao, nó xảy chuyện lớn như mà mày cũng với tao một tiếng. Sao mày nhẫn tâm thế, đến mặt mũi cuối cũng cho tao !"

 

"Bố còn c.h.ế.t , bà đừng trù ẻo ông !" Tô Mẫn biến sắc giận dữ mắng .

 

Cô tuyệt đối cho phép khác gán bất kỳ lời xui xẻo nào lên bố .

 

Tô Tam Căn cũng ý thức vợ thế thật , vội vàng : "Bà đừng loạn nữa, thằng Trường Vinh còn đang kìa."

 

Bà Tô ông chồng cũng thu liễm bớt, đến một chiếc ghế dài ở hành lang xuống: " chính là thằng Trường Vinh đang đấy nên mới sốt ruột thế chứ. Nó là con gái, chuyện lớn thế cũng báo với nhà một tiếng, định cái gì đây hả?"

 

Tô Tam Căn thấy sắc mặt Tô Mẫn tệ, mở miệng trấn an: "Cháu đừng giận bà nội cháu, bà cũng là lo lắng cho bố cháu thôi."

 

Tô Mẫn hừ lạnh: " chẳng bà nội nào cả. Từ lâu , còn quan hệ gì với bà . Bà nhận , việc gì nhận bà ?"

 

" là đồ vô ơn bạc nghĩa ăn cháo đá bát!" Bà Tô mắng một câu, "Con gái con đứa đúng là chẳng trông cậy gì, lấy chồng nhận nhà họ Tô ."

 

Tô Mẫn để ý đến bà , lúc , cô một chút cũng vì những chuyện mà tranh cãi với hai . Điều cô cần hiện tại là yên tĩnh chờ đợi.

 

Tiết Miễn từng gặp ông bà nội của Tô Mẫn, dựa thái độ lễ phép, tiến chào hỏi: "Cháu chào ông bà ạ."

 

Bà Tô ngẩng đầu đ.á.n.h giá , đôi mắt tam giác híp thành một đường chỉ: "Cậu là ai?" Thấy đối phương ăn mặc tươm tất, giọng điệu của bà cũng hòa hoãn hơn đôi chút.

 

 

 

 

Loading...