Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 704

Cập nhật lúc: 2025-12-31 09:56:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh tới, dang hai tay, xuống đất cùng cô, đưa tay ôm cô lòng. Không một lời nào, cứ thế cho cô sự an ủi lời.

 

Dường như cảm nhận thở quen thuộc, Tô Mẫn dựa đầu lòng , nước mắt trào khỏi hốc mắt.

 

Cuộc cấp cứu kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ mới kết thúc.

 

Khi đẩy , chân tay Tô Mẫn đều mềm nhũn, vững, chỉ thể dựa Tiết Miễn để chống đỡ cơ thể.

 

"Bác sĩ, bố thế nào ?"

 

Vị bác sĩ đeo kính tháo khẩu trang xuống, vẻ mặt chút trầm trọng: "Hiện tại vẫn qua cơn nguy kịch, còn quan sát trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU), xem diễn biến tiếp theo thế nào."

 

Phòng chăm sóc đặc biệt, cách khác là nguy hiểm thể xảy bất cứ lúc nào.

 

Nhìn hai đẩy về phía phòng ICU, Tô Mẫn vội vàng theo nhân viên y tế. Tiết Miễn ở hỏi vị bác sĩ : "Nếu thể liên hệ nguồn lực y tế từ Bắc Kinh, liệu giúp ích gì ?"

 

Bác sĩ cũng tức giận vì nghi ngờ, nghiêm túc : "Hiện tại kiến nghị chuyển viện cho bệnh nhân, nhưng nếu các vị bác sĩ tin tưởng, thể liên hệ với bệnh viện tỉnh, đến lúc đó cũng thể tiến hành hội chẩn hợp tác. Rốt cuộc chỉ cần là việc lợi cho bệnh nhân, chúng đều sẽ phối hợp hết ."

 

Tiết Miễn gật đầu: "Cảm ơn bác sĩ."

 

Khi Tiết Miễn tìm thấy Tô Mẫn bên ngoài phòng ICU, cô đang bên trong qua lớp cửa kính.

 

Anh tới, mà rẽ góc cầu thang, gọi điện thoại cho Trịnh Khải - chồng của Thư Tinh.

 

"Anh Trịnh, em nhờ tìm giúp một ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-704.html.]

Trịnh Khải là nhà đầu tư bất động sản đời đầu, hơn nữa bối cảnh thâm sâu, thuộc hạ trong cả hai giới hắc bạch đều đắc lực. Tuy xã hội đen chuyên nghiệp, nhưng lời nào, những đó vẫn nể mặt. Tiết Miễn về công nghệ, những tiếp xúc đều lý lịch trong sạch, cũng tán đồng phương thức ăn của Trịnh Khải. qua chuyện của Tô Văn Văn , phát hiện, đôi khi việc đặc biệt dùng thủ đoạn đặc biệt. Ít nhất trong chuyện tìm , những kẻ hành tẩu giang hồ tuyệt đối hiệu quả hơn các cơ quan chính quy.

 

Trịnh Khải là thông minh, hỏi gì nhiều, chỉ bảo sơ qua thông tin cần tìm.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tiết Miễn tuy nắm rõ thông tin về Tô Văn Văn, nhưng đối với như Trịnh Khải, chỉ cần tên họ, tuổi tác, địa chỉ nhà của cần tìm là . Hoặc chỉ cần tên một trưởng bối thiết của cô , cũng thể nhanh ch.óng điều tra cả tông ti họ hàng mười tám đời của .

 

Cho nên bên phía Thư Tinh nhanh , Tiết Miễn nhờ Trịnh Khải tìm một tên là Tô Văn Văn, em họ của Tô Mẫn.

 

"Tìm gì? Thằng nhóc Tiết Miễn ăn trong bát trong nồi đấy chứ."

 

Trịnh Khải tìm điện thoại liên lạc ở Giang Thành, lườm vợ một cái: "Nếu một ngày tìm em, tuyệt đối sẽ dùng đám để tìm."

 

Đám thuộc hạ đức hạnh thế nào chứ, thể giao trong lòng tay lũ tiết tháo đó . Thằng nhóc Tiết Miễn tuyệt đối ngu đến mức .

 

Tô Mẫn ghế dài ngoài phòng bệnh suốt cả đêm, Tiết Miễn cũng ở bên cạnh bầu bạn với cô. Vốn tưởng rằng Tô Mẫn mất một thời gian nữa mới thể vực dậy tinh thần, ngờ sáng sớm hôm , khi trời còn sáng, Tô Mẫn đề nghị về nhà.

 

"Hiện tại siêu thị xảy chuyện lớn như , chắc chắn là loạn cào cào cả lên , em giải quyết một chút." Cô về hướng phòng bệnh, nơi những yêu nhất của đang , "Trước đều là bố chăm sóc em, bây giờ, cũng đến lúc em gánh vác trách nhiệm của ."

 

Tiết Miễn kiên định nắm lấy tay cô: "Anh cùng em."

 

Vụ hỏa hoạn ở siêu thị Vinh Phương , tuy rằng đó dập tắt , nhưng ngoại trừ ba lãnh đạo cao nhất, những còn đều chỉ thương nhẹ. Tô Mẫn với tư cách là duy nhất thể chủ hiện giờ, cũng công tác khắc phục hậu quả.

 

Phía cảnh sát điều tra, xác nhận là cố ý phóng hỏa. Sau khi kiểm tra, họ cho thủ phạm là một cô gái đội mũ. Tô Mẫn khẳng định chắc nịch với cảnh sát, nhất định là Tô Văn Văn.

 

 

 

 

Loading...