"Cao Hồng, ai ở bên ngoài thế?" Bà Vương ở trong nhà gọi vọng , giọng mang theo vài phần khắc nghiệt.
Cao Hồng xong, vội : "Không gì , một bạn cũ ghé qua thăm thôi, lát nữa là ngay mà."
"Mau nấu cơm , đến giờ ." Bà Vương xong liền ho khan sù sụ.
Nhìn bộ dạng của Cao Hồng, trong lòng Tô Trường Quý bỗng thấy khó chịu. Mấy năm gặp, Cao Hồng cũng già nhiều, phụ nữ ăn mặc thời thượng như , giờ cũng mặt mày xám xịt, da dẻ vàng vọt, tóc lấm tấm sợi bạc.
"Ông , lúc giao Văn Văn cho ông, định quản nữa . Chuyện hết cách , thật sự quản nổi." Mấy năm nay sống khổ sở khiến Cao Hồng nhận sai lầm của lúc nghiêm trọng đến mức nào. Luôn dung túng con gái điều xằng bậy, khiến gia đình từ trời rơi xuống vực thẳm, đến cả chồng cũng dan díu mập mờ với con gái.
Tất cả những chuyện đều là quả báo của bà .
Bà hiện tại cũng mệt mỏi , dính dáng đến rắc rối nữa, chỉ nuôi nấng đứa con trai nhỏ cho , để nó tiền đồ một chút, đừng giống như bà chị suốt ngày gây chuyện thị phi.
Sống mũi Tô Trường Quý cay cay: "Thôi, hôm nay coi như từng đến đây."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ông xong, xoay về phía cầu thang.
Ông chợt nhớ khi ly hôn với Cao Hồng, gia đình ba sống bao. Tuy khi đó tính tình Cao Hồng , hai thỉnh thoảng cãi , nhưng bao giờ lo lắng về cơm áo gạo tiền, cuộc sống cũng mỹ mãn.
Hiện tại tuy cả hai đều tái hôn, nhưng vẫn cuộc sống như ý . Nói thì còn chẳng bằng lúc .
Chỉ trách lúc cả hai đều trân trọng nên mới nông nỗi .
Khi Tô Trường Quý bệnh viện huyện, vẫn chỉ một ông .
Tô Văn Văn lúc rốt cuộc cũng ầm ĩ lên: "Chẳng ai đến chăm sóc con cả, đều cố tình con khó chịu. Con mà, bao giờ thương con. Mọi đều coi thường con." Cô lóc ném gối và đồ đạc xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-681.html.]
Tô Trường Quý ở bên cạnh lời ngon ngọt cũng chẳng ăn thua, cuối cùng chỉ đành lủi thủi khỏi phòng bệnh.
Nói thật lòng, khi gặp Cao Hồng hôm nay, ông cũng cảm thấy mệt mỏi.
Chu Võ trong phòng bệnh gì, lạnh lùng Tô Văn Văn. Mãi đến khi cô loạn đủ , mới lấy từ trong túi một xấp tiền đặt lên tủ đầu giường: "Chỗ tiền cô cầm lấy, coi như bồi thường cho cô. Từ nay về hai chúng thanh toán xong."
"Anh cái gì?!" Tô Văn Văn trừng mắt .
"Chúng chia tay , đừng gặp nữa. Văn Văn, hiện tại thật sự thể đối mặt với cô nữa, cô đổi quá nhiều , khác với tưởng tượng của . hiện tại thể ở bên cô nữa."
Tô Văn Văn sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, hét lên với Chu Võ: "Cái gì mà em đổi, đây là chán ghét em đúng ? Anh thấy còn con nữa nên mới đối xử với em như !"
"Không ." Chu Võ cô , " hiện tại ngược thấy may mắn vì đứa bé còn, nếu còn tiếp tục dây dưa với cô nữa. Thôi, với cô cô cũng hiểu . Dù đừng gặp nữa. sẽ về Bắc Kinh , sẽ về phương Nam, cô đừng tìm nữa."
Tô Văn Văn về phương Nam, lập tức bật : "Về phương Nam á? Anh định về tìm vợ chứ gì. Chu Võ, đừng mơ, tưởng vợ chuyện của chúng ? cho , về thì cũng trắng tay thôi!"
"Cô là ý gì?" Chu Võ cau mày cô , trong lòng bỗng dự cảm chẳng lành.
Tô Văn Văn nhiều, lạnh: "Anh , dù cũng chẳng thèm . Rời khỏi , cũng sẽ chẳng sống ."
Không ai thể với cô , những kẻ đối xử với cô đều kết cục !
Chu Võ biểu cảm dữ tợn của cô , trong lòng lạnh toát, nhớ từng thích một phụ nữ như , còn vì phụ nữ mà định ly hôn với Lai Đệ, thật là quá đáng sợ. Anh rùng một cái, mím c.h.ặ.t môi, đầu khỏi phòng bệnh.