"Đó đều là suy nghĩ của một bà thôi." Sắc mặt Tiết Quân đổi. Mấy ngày nay ông tưởng vợ an phận, ngờ con trai cãi với bạn gái, vợ ông chen chân . Rõ ràng là xát muối vết thương của con.
Tuy ngày thường bận rộn công việc gần gũi con trai nhiều, nhưng trong lòng ông vẫn thương nó. Ông để vợ loạn, hỏng mất hạnh phúc của con.
Lý Ngải Vân dửng dưng : " là vì cho nó, sẽ ngày nó hiểu khổ tâm của ."
Nhìn dáng vẻ cố chấp của bà, Tiết Quân thở dài nặng nề, dậy xách cặp tài liệu: " đến quân khu ở vài ngày."
Nói xong đợi Lý Ngải Vân phản ứng, ông thẳng cửa.
Nhìn Tiết Quân bỏ , Lý Ngải Vân tức tối đập bàn. Một lát , hít sâu một để bình tâm trạng, bà mới gọi điện thoại sang nhà họ Tôn.
Từ lúc cãi với Tiết Miễn, tâm trạng Tô Mẫn cực kỳ tồi tệ.
Liên tiếp mấy ngày ở lớp đều ủ rũ, đến công ty cũng thất thần. Tác phẩm tham dự triển lãm thời trang Paris chuẩn xong từ sớm, nhưng giờ cô dũng khí đưa cho Lý Duy Tư.
"Gần đây đều lo cho đấy." Liêu Chiêu Đệ mấy nhân viên lâu năm đẩy văn phòng tổng giám đốc để khuyên giải.
Tuy nhận nhiệm vụ nhưng Liêu Chiêu Đệ cũng , hiện tại Tô Mẫn đang ngõ cụt, cô kéo bao nhiêu cũng lôi .
Tô Mẫn gục xuống bàn, bó hoa tươi đặt bên cửa sổ.
Mấy ngày nay, ngày nào cũng một bó.
Không cần xem cũng là ai gửi tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Vẫn chịu tha thứ cho Tiết Miễn ?" Liêu Chiêu Đệ rót cho cô ly nước ấm, xuống bên cạnh, "Cái tính của thật chút nào, chuyện gì thì rõ ràng với Tiết Miễn chứ. Chẳng lẽ định cứ thế cả đời ?"
"Tớ cũng nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-654.html.]
Tô Mẫn day day trán.
Tuy cô sống hai đời, tuổi đời dài nhưng kinh nghiệm tình cảm thì gần như bằng , tình huống càng từng gặp. Mấy ngày nay đầu óc rối bời, cũng đối mặt với Tiết Miễn thế nào.
Liêu Chiêu Đệ thở dài: "Nếu thì tớ chỉ đường cho, gặp Tiết Miễn một . Nếu định nghiêm túc với thì giận dỗi gì, cả hai đều khó chịu. Hơn nữa, yêu đương là thế mà, ai chẳng lúc xích mích. Phải từ từ mà hòa hợp chứ. Chẳng lẽ định cả đời phạm sai lầm ?"
Tô Mẫn cũng chút động lòng.
Thực trong lòng cô cũng là cảm giác gì.
Tuy ở bên Tiết Miễn, phần là vì cảm động, phần cũng là vì thiện cảm với , nhưng cô cũng cảm thấy yêu Tiết Miễn sâu đậm. trải qua thời gian giận dỗi gặp mặt , trong lòng cô cũng hiểu rõ, yêu Tiết Miễn .
Yêu đàn ông đối với cô, đơn thuần .
Đôi khi cô cũng cảm thán, tình yêu đúng là thứ kỳ lạ, ngoài tầm kiểm soát của cô, cứ thế mà lan tỏa một cách khó hiểu.
Tô Mẫn là để bản chịu thiệt thòi, nhận rõ tình cảm trong lòng thì cũng dễ dàng từ bỏ tình cảm với Tiết Miễn. Nghĩ kỹ , hai quen từ năm mười ba tuổi, đến giờ cũng ngót nghét mười năm . Đời mấy cái mười năm, bỏ lỡ như quả thực quá đáng tiếc.
"Tớ... tớ nên gặp thế nào đây?" Trong lòng cô vẫn chủ động tìm lắm.
Nghe Tô Mẫn hỏi câu , Liêu Chiêu Đệ trong lòng thầm, nhưng mặt ngoài dám , sợ Tô Mẫn thẹn quá hóa giận, vội vàng nghiêm túc : "Anh ngày nào cũng gửi hoa, ít nhất cũng chút phản hồi chứ. chủ động tìm thì mất giá. Cậu chẳng với ông bà nội Tiết , nhân tiện thăm ông bà luôn. Tiết Miễn ở cùng ông bà, gặp mặt chẳng là chuyện thuận tiện ?"
Lời Liêu Chiêu Đệ tính toán lâu. Cô Tô Mẫn lòng tự trọng cao, dù thật sự hòa cũng tuyệt đối chủ động gặp Tiết Miễn, cho nên chỉ thể nghĩ cách trung dung .
Quả nhiên, Tô Mẫn xong, trong lòng do dự một chút gật đầu: "Cách cũng đấy."