Liêu Chiêu Đệ gọi điện thoại quốc tế, khi xác nhận xong theo sự sắp xếp của Tô Mẫn, vội vàng mang tài liệu tới.
Hai đang chuẩn bàn bạc bước tiếp theo thì cô bé lễ tân tới: "Chị Chiêu Đệ, tìm chị."
Liêu Chiêu Đệ sững , sang Tô Mẫn.
"Cậu , tớ tự xem , lát nữa chúng bàn ."
Liêu Chiêu Đệ lúc mới gật đầu, dậy ngoài.
Một lúc lâu , Liêu Chiêu Đệ mới đỏ hoe mắt : "Tô Mẫn, tớ sắp xếp xong việc , lát nữa thể xin nghỉ ?"
Tô Mẫn ngẩng đầu, kinh ngạc hỏi: "Sao thế?"
Liêu Chiêu Đệ vẻ mặt vui sướng : "Chị tớ đến tìm tớ."
"Chị đến?"
Tô Mẫn tin , trong lòng kinh ngạc, tiếp đó cũng mừng cho Liêu Chiêu Đệ.
"Vậy lo việc , chuyện tớ tìm tổng giám đốc Lý báo cáo một tiếng, tối về chúng bàn bạc ."
Liêu Chiêu Đệ lúc cũng yên, ừ một tiếng, xách túi ngay.
Buổi tối mãi đến khi ăn cơm xong, Liêu Chiêu Đệ mới về đến nhà.
Nhìn bộ dạng vui vẻ của Liêu Chiêu Đệ, Tô Mẫn : "Gặp các chị, vui lắm hả. , các chị mấy năm nay rốt cuộc thế? Sao tìm chúng ?"
Liêu Chiêu Đệ đổi giày xong liền tới bên sô pha, mệt nhoài xuống: "Nói thì còn cảm ơn nhiều."
"Cảm ơn tớ?"
"Ừ."
Liêu Chiêu Đệ gật đầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-646.html.]
Hóa lúc chị cả và chị hai của Liêu Chiêu Đệ khi rời nhà liền lên tỉnh thuê, nhưng cảm thấy công việc tỉnh khó tìm, hai mấy năm nay phương Nam mở nhiều nhà máy, đều đang tuyển nữ công nhân, nên dứt khoát về phương Nam.
Chị hai của Liêu Chiêu Đệ là Liêu Lai Đệ dù cũng học hơn một năm cấp ba, nên trong đông đảo nữ công nhân cũng coi là văn hóa. Hơn nữa tính tình chủ kiến, nên trọng dụng trong nhà máy. Sau quen một đàn ông chịu khó trong nhà máy, hai yêu . Không lâu hai thành gia lập thất, kéo chị cả của Liêu Chiêu Đệ là Liêu Hữu Đệ cùng ngoài riêng.
Dựa kỹ thuật và phương pháp, cộng thêm tài ăn của Liêu Lai Đệ, xưởng nhỏ cũng dần dần phát triển lên. Trải qua mấy năm kinh doanh, thành một xưởng kim khí chút quy mô.
Sau hai cũng về huyện tìm Liêu Chiêu Đệ nhưng gặp. Cũng là vô tình thấy tạp chí ảnh chụp của Chiêu Đệ, Chiêu Đệ việc ở công ty Tú Sắc nên mới tìm tới.
"Tô Mẫn, , tớ hiện tại đặc biệt cảm ơn lúc bắt tớ chụp tạp chí, nếu , họ cũng tìm thấy tớ." Trong giọng của Liêu Chiêu Đệ tràn đầy sự may mắn. Nhớ năm xưa, cô còn chụp tạp chí.
Tô Mẫn Liêu Chiêu Đệ những lời , cảm thấy thật quá ly kỳ.
"Chị hai cũng bản lĩnh thật, trẻ như bôn ba, giờ thể một vị trí nhỏ ở phương Nam, đây đúng là chuyện ."
"Ai bảo chứ. Lần họ tới đây cũng là để bàn chuyện ăn, tiện thể gặp tớ. Tiếc là chị cả tớ trông xưởng ở phương Nam, chỉ chị hai và rể hai tới thôi."
Liêu Chiêu Đệ nghĩ ngợi : "Tô Mẫn, tớ định đợi đến dịp 1/5 sẽ phương Nam thăm chị cả."
"Đi , dù 1/5 chúng cũng nghỉ mà. Làm một bà chủ tính , tớ sẽ tước đoạt kỳ nghỉ của ."
Liêu Chiêu Đệ trừng mắt cô: "Tớ thấy là mong cái bóng đèn sớm một chút thì . Để còn gì cố kỵ mà hẹn hò chứ gì."
"Tớ lòng mà hiểu lầm tớ." Tô Mẫn ăn táo .
" mà, giờ cuối cùng cũng liên lạc với các chị , coi như ."
Liêu Chiêu Đệ gật đầu. trong lòng cũng thở dài.
Hôm nay chị hai bảo cô nghiệp xong thì về xưởng giúp đỡ, rốt cuộc ở phương Nam, những nơi dùng tiếng Anh cũng nhiều. cô đồng ý. Dù Tô Mẫn giúp đỡ cô nhiều như , cô cũng thể chuyện phản bội Tô Mẫn . Trừ phi bên phía Tô Mẫn cần cô nữa, nếu cô cũng sẽ đề cập chuyện với Tô Mẫn.
Chuyện chị hai Liêu Chiêu Đệ tìm tới, đối với Tô Mẫn chỉ là một khúc nhạc đệm mà thôi.