Tô Mẫn nghiêm túc gật đầu.
Lần là cơ hội hiếm , cô nhất định học hỏi thật .
Giáo sư Ngô dặn dò cô vài câu xong sang chuyện với các bạn học khác.
Lần chỉ riêng giáo viên ba , ngoài còn năm sinh viên, đều là những sinh viên xuất sắc của trường. Tuy đều là bạn học, nhưng quá thiết, suốt dọc đường cũng chuyện nhiều.
Tô Mẫn cũng sách máy bay, nên dứt khoát trùm chăn ngủ bù.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chào mừng đến đây."
Ngày hôm khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Paris, đợi sẵn để đón đoàn.
Vốn tưởng đón chắc chắn là nước ngoài, nhưng khi thấy đó, Tô Mẫn mới ngạc nhiên, đón là một đàn ông Trung Quốc, hơn nữa còn trẻ, chừng 25-26 tuổi.
"Giáo sư Ngô, vui gặp , tổng giám đốc Lý sắp xếp chỗ ở cho ạ."
Giáo sư Ngô tỏ quen thuộc: "Tiểu Cao , phiền các ."
"Đây là trách nhiệm công việc của mà." Trợ lý Cao dẫn lên một chiếc xe buýt cỡ trung.
Lên xe xong, đều kéo rèm cửa sổ ngắm phong cảnh đường phố, chỉ giáo sư Ngô vẫn đang trò chuyện với trợ lý Cao.
Tô Mẫn cũng chú ý họ gì, chỉ tò mò ngắm đường phố Paris.
Tuy rằng lúc vẻ mặt cô bình tĩnh, chỉ lộ chút xúc động, nhưng trong lòng kích động thôi. Hai đời , đây là đầu tiên cô xuất ngoại. Hơn nữa đến kinh đô thời trang nổi tiếng thế giới , niềm vui sướng trong lòng sớm kìm nén .
Mãi cho đến khi xe dừng , Tô Mẫn mới thu hồi tầm mắt khỏi cửa sổ.
Chờ xuống xe thấy khách sạn mắt, Tô Mẫn đột nhiên cảm thán một câu: tiền đúng là tùy hứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-601.html.]
Lần là công tác, chi phí do công, nên Tô Mẫn nghĩ chỗ ở chắc cũng bình thường, cô còn tự mang theo tiền dự phòng. Không ngờ ở khách sạn sang trọng cấp bậc .
Suốt dọc đường máy bay một ngày một đêm, Tô Mẫn đang định về phòng nghỉ ngơi thì cửa phòng vang lên tiếng gõ, cô mở cửa thì thấy chính là mấy bạn cùng máy bay lúc .
Hóa đều là đầu tiên đến đây nên nhịn ngoài dạo phố.
Tô Mẫn trong lòng cũng dạo, chỉ là một sợ gây phiền phức cho giáo sư Ngô. Nghe mấy rủ rê, cô vội vàng vui vẻ đồng ý, thu dọn qua loa cầm đồ đạc theo ngoài.
Tô Mẫn từng đến Paris, Paris hiện tại và Paris trong tương lai gì khác biệt. thể phủ nhận, đây quả thực là một thành phố trông phồn hoa và mang đậm thở lãng mạn.
Tô Mẫn tiếng Pháp, nhưng tiếng Anh thì nhờ việc buôn bán với William nên cũng khá . Lần nước ngoài cũng phát huy tác dụng lớn. Trong cả nhóm, cũng chỉ cô là thể giao tiếp tiếng Anh bình thường ở đây.
Sau khi dạo một vòng quanh khu vực lân cận, mấy mới trở khách sạn.
Vừa bước đại sảnh khách sạn, Tô Mẫn liền thấy giáo sư Ngô cũng đang từ trong đại sảnh phía cửa chính, bên cạnh ông còn một đàn ông mặc âu phục, hai đang trò chuyện gì đó.
Đi tới cửa, giáo sư Ngô mới phát hiện mấy sinh viên của .
Tô Mẫn cũng cùng các bạn chào hỏi giáo sư Ngô.
"Đây là mấy sinh viên dẫn theo , đều xuất sắc, hy vọng chuyến học tập ở đây, các em thể những bước tiến xa hơn." Giáo sư Ngô giới thiệu với đàn ông bên cạnh.
Người đàn ông với mấy , nhưng gì.
Lúc Tô Mẫn mới kỹ đó. Người tướng mạo quá tuấn, nhưng các đường nét toát lên vẻ ôn hòa, dù từ góc độ nào cũng khiến cảm thấy dễ chịu. Tô Mẫn cảm thấy, tuyệt đối ôn hòa như vẻ bề ngoài. Bởi vì sự tự tin trong ánh mắt vô cùng rõ ràng.
Giáo sư Ngô cũng giới thiệu nhiều về hai bên, chỉ chào hỏi qua loa cùng đàn ông ngoài.
Mấy sinh viên tò mò theo bóng lưng họ, trong lòng đều đoán già đoán non về phận của đàn ông đó.