"Cháu cũng nghĩ thế, chờ học chút cơ bản sẽ học thêm kiến thức chuyên sâu từ bà ."
Nói chuyện với bà ngoại Trương xong, Tô Mẫn qua văn phòng của Trương Thanh Thanh.
Chắc là do sắp kết hôn nên gương mặt Trương Thanh Thanh rạng rỡ, là đang hạnh phúc.
Tô Mẫn cũng vòng vo, lấy bao lì xì trong túi đưa cho cô : "Chị kết hôn, vốn định mua chút quà, nhưng chị thiếu gì nên dứt khoát gom thành bao lì xì."
Đây cũng là ý kiến Tôn Yến đề xuất đó, Trương Thanh Thanh kết hôn, chắc chắn bỏ tiền mừng. đưa ít thì khó coi, đưa nhiều thì khả năng. Cho nên dứt khoát gom chung một bao lì xì, như trông cũng mắt hơn.
Biết kiếm tiền dễ, nên Tô Mẫn tự bỏ thêm một khoản đó.
Trương Thanh Thanh thấy bao lì xì tay cô, dám nhận, vội vàng đẩy : "Thế , chị thể lấy tiền của chứ."
"Chị cứ cầm , đây là tấm lòng của . Đến lúc chị lên đây, chẳng còn mời bọn em ăn cơm . Tiền cũng nhiều , đều là chút tấm lòng. Chị mà nhận, trong lòng cũng thoải mái."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trương Thanh Thanh mới ngượng ngùng nhận lấy: "Làm tốn kém quá."
Tô Mẫn dựa bàn việc: "Chị yên tâm, cửa hàng là các cô gái trẻ, còn khối dịp cho chị tốn kém đấy."
Trương Thanh Thanh : "Vậy chị cầu còn chứ." Cô hiện tại sống , tìm hạnh phúc, cũng hy vọng những ở cửa hàng sớm định cuộc sống.
Nhìn Tô Mẫn mặt, cô thầm nghĩ, cô gái sẽ tìm đàn ông thế nào mới xứng đôi. Nhớ tới chuyện , cô nghĩ một việc khác: " , Phán Phán cũng yêu , mấy hôm thư kể với chị đấy."
Nói đến đây, nụ mặt Trương Thanh Thanh giấu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-597.html.]
Nghe Trương Phán Phán yêu, Tô Mẫn kinh ngạc: "Lần thư thấy gì . Nhanh ?" Cô nhớ Trương Phán Phán tính cách hướng nội, thế mà tìm đối tượng nhanh . nghĩ còn hướng nội hơn cả Phán Phán là Trương Thanh Thanh mà cũng sắp kết hôn , thì chuyện cũng bình thường.
Nghĩ lúc cùng học, đều là mấy con nhóc chẳng gì, giờ đều đôi cặp. Theo sự ngây thơ của thời đại , chắc nghiệp xong là cưới luôn.
Trương Thanh Thanh : "Là bạn đại học, nhà ở cùng huyện với bọn chị, chị hiện tại ở xa nhà, con bé tìm ở gần để tiện giúp đỡ chăm sóc gia đình. chỉ cần trai tính thì bọn chị đều đồng ý."
"Chủ yếu vẫn là Phán Phán tự thích." Tô Mẫn một câu, trong lòng khỏi cảm khái. Nếu linh hồn của cô 30 tuổi, mà đôi mươi trẻ trung như Trương Phán Phán, liệu cô thể chút trở ngại mà chấp nhận một trai, ở cái tuổi thanh xuân phơi phới chuyện yêu đương áp lực .
"Nó thì thích ." Nụ mặt Trương Thanh Thanh đột nhiên thu một chút, lo lắng : "Chỉ là nhà trai thế nào. Chị Phán Phán nhà họ đều là công nhân viên chức chính thức. Chị chỉ lo Phán Phán chịu thiệt thòi."
Tô Mẫn cô lo lắng chuyện môn đăng hộ đối. chuyện vẫn xem trong cuộc: "Phán Phán thấy thiệt thòi là . Hơn nữa, chẳng còn ý tứ nhà , chị cũng đừng lo quá."
Trương Thanh Thanh vỗ trán, : "Chị đúng là nghĩ nhiều thật. Lúc nếu chị cũng suy nghĩ như bây giờ thì chắc cũng chẳng cưới William."
Nghe Trương Thanh Thanh , trong lòng Tô Mẫn khẽ động: "Lúc chị đối với chuyện của William, lo lắng ?"
Trương Thanh Thanh thở dài: "Sao mà lo , chị, ngay cả bà ngoại chị cũng lo sốt vó. chị nghĩ, nếu chị ngay cả thử cũng dám, già chắc chắn chị sẽ hối hận."
Không thử, chắc chắn sẽ hối hận.
Tô Mẫn mím môi, trong lòng cũng đang nghiền ngẫm câu . Cô hiện tại, quả thực dũng khí để thử.