Thực cũng là dám gọi.
Tô Mẫn dám nghĩ chuyện khác, chỉ chọn chủ đề nhạy cảm: "Bà nội Tiết khi nào thể xuất viện?"
"Chờ trời ấm lên thì đón bà về. Bà hiện tại chuyện rõ ràng hơn một chút, chỉ là lúc nhận mơ hồ, lúc tỉnh lúc mê, khi nhận ai."
Tô Mẫn cũng từng gặp già trúng gió kiểu , chung nếu quá nghiêm trọng, khả năng hồi phục là thấp. Tuy nhiên bệnh tình liên quan nhiều đến tâm trạng. Nếu già trong lòng vui vẻ, bệnh tình cũng sẽ từ từ chuyển biến .
xét tình hình hiện tại của nhà họ Tiết, cô cảm thấy khả năng bà nội Tiết vui vẻ là ít.
Đến bệnh viện, vẫn là cô Tiết Niệm đang chăm sóc.
Thấy Tô Mẫn xách tay lớn tay nhỏ đến, cô : "Cháu đến là , xách nhiều đồ thế gì? Nếu cứ thế , cô cho cháu đến nữa ."
Tô Mẫn : "Là cháu bảo mang đấy ạ, ở xa, chỉ thể nhờ cháu mang tới. Bất kể bà nội hiện tại ăn , đều là chút tấm lòng của gia đình cháu."
Tiết Niệm thở dài: "Mẹ cháu lòng quá, cô cảm ơn cháu nhé."
Trên giường, bà nội Tiết vốn dĩ đang nhắm mắt, tiếng động đột nhiên mở mắt . Thấy Tô Mẫn, bà trừng mắt: "Cô , ," giọng bà rõ ràng hơn nhiều.
Tô Mẫn , kinh ngạc : "Bà nội, cháu ạ?" Cô ngờ bà nội Tiết ghét bỏ. Hình như gặp mặt vẫn còn vui vẻ mà.
Tiết Niệm : "Chắc bà nhầm cháu thành khác đấy."
Tô Mẫn lúc mới phản ứng , vội vàng : "Bà nội, là cháu, cháu là Tô Mẫn đây ạ."
"Là Tô Mẫn? Không Lý Ngải Vân?"
Nghe thấy cái tên , bên cạnh Tiết Miễn mặt mũi chút hổ. Cậu cúi đầu thầm thở dài, nhưng vẫn kiên định bên cạnh Tô Mẫn.
Tô Mẫn coi như rõ, : "Bà nội, cháu là Tô Mẫn, cháu tới thăm bà."
"À. Là Tô Mẫn ." Bà nội Tiết như hiểu , nở nụ , "Bà , cháu là cô gái mà thằng Miễn Miễn thích."
"Cô." Tiết Niệm ở bên cạnh khó xử gọi một tiếng, Tô Mẫn đang ngẩn , cô vội : "Cháu đừng để ý, bà bây giờ gì cũng rõ ràng ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-576.html.]
Bà nội Tiết vẫn lẩm bẩm: "Cháu là đứa trẻ ngoan, Miễn Miễn hẹn hò với cháu, bà vui lắm."
Tô Mẫn đáp cũng , đáp cũng xong, cứ nghệt đó.
Bên cạnh, Tiết Miễn đột nhiên : "Cô, cháu với Tô Mẫn lấy nước ấm đây."
Nói xong liền kéo tay Tô Mẫn khỏi phòng bệnh.
"Bà nội nãy đùa thôi, tớ để trong lòng , đừng lo lắng." Tô Mẫn cho rằng Tiết Miễn vội vã kéo cô là vì sợ cô lời bà nội xong sẽ thấy ngại, cho nên khỏi cửa, cô liền vội vàng giải thích.
Tiết Miễn buông tay, cứ thế kéo cô đến cuối hành lang.
Qua cửa sổ ở cuối hành lang, thể thấy xe qua tấp nập cổng bệnh viện.
Tiết Miễn vẫn buông tay, mà chằm chằm Tô Mẫn, đôi mắt sáng lấp lánh: "Tô Mẫn, bà nội đùa, tớ cũng là nghiêm túc. Tớ quyết định , tớ theo đuổi ."
"Hả?" Tô Mẫn trợn tròn mắt, vẻ mặt dám tin.
Cô tưởng rằng cô và Tiết Miễn chuyện rõ ràng, hai chia tay trong vui, Tiết Miễn vẫn còn những lời .
"Tiết Miễn, ... tớ rõ với mà."
"Tớ ," Tiết Miễn vẻ mặt đầy kiên định, trong mắt còn cảm giác thất bại như , "Cậu thích tớ, đó là chuyện của , nhưng tớ thích , tớ kiên trì. Tô Mẫn, bây giờ thích tớ, đại biểu cũng thích. Cho nên tớ quyết định, tớ sẽ từ bỏ, sẽ theo đuổi mãi."
"..."
Tô Mẫn thấy lời tuyên bố kiên định của , tức khắc cảm giác cạn lời.
Hồi lâu mới : "Tiết Miễn, chúng bạn bè thực , đừng như nữa, ?"
"Tại ? Vậy rõ ràng , tại cân nhắc tớ? Đừng lấy tuổi tác chuyện, chúng bằng tuổi , hơn nữa tớ hiện tại cũng chín chắn hơn nhiều , tuyệt đối trưởng thành hơn những cùng tuổi, đừng coi tớ là trẻ con nữa."
Tiết Miễn cũng hiểu nổi, rõ ràng hai bằng tuổi, Tô Mẫn cứ luôn coi như trẻ con.