"Bố." Tiết Quân cau mày.
"Mẹ hồi vì sinh mà mấy suýt mất mạng. Hồi đó cảnh khó khăn, sữa ăn, bà hận thể lấy m.á.u cho uống. Bà cay đắng nuôi khôn lớn như thế, là để chọc tức bà thế ?"
"Bố, con gì . Tính Ngải Vân thẳng thắn, nhưng cô ác ý gì."
"Mặc kệ, các , đừng đến đây nữa. với giờ đều lương hưu, chỗ ở, cần nhờ vả các . Sống đến tuổi , chẳng mong ước gì khác, chỉ sống yên mấy năm cuối đời thôi."
Tiết Quân thấy bố kiên quyết, đành ngoài cửa.
Bên ngoài, Lý Ngải Vân cũng đang đợi, thấy chồng liền hỏi: "Bà cụ thế nào ?"
"Vẫn đang ngủ, bố bảo chúng thu dọn đồ đạc dọn ngoài ở."
Lý Ngải Vân , mày nhíu c.h.ặ.t: "Sức khỏe bà cụ vốn , chuyện do em gây , giờ đổ lên đầu em. Đời em với bà cụ đúng là oan gia."
"Thôi, đừng nữa." Tiết Quân trong lòng mất kiên nhẫn, "Mẹ đang bệnh, em thể nhường nhịn một chút . Ngải Vân, mấy năm nay luôn nhường nhịn em, em thể nhường nhịn một chút ?"
"Tiết Quân, thế là ý gì? Cái gì gọi là nhường nhịn em?"
Lý Ngải Vân trợn tròn mắt chồng, ánh mắt đầy vẻ tin nổi: "Hóa mấy năm nay đối với em là vì nhường nhịn. Thế hồi đó em vì mà về nước, chẳng lẽ sự hy sinh của em lớn ? Em rời xa cha để lấy , nhưng cha đối xử với em thế nào? Họ ghét bỏ em, chào đón em."
"Được , coi như sai, chuyện chúng đừng cãi nữa." Tiết Quân đầu đau như b.úa bổ.
Khi Tiết Miễn đón cô Tiết Niệm đến bệnh viện thì thấy bố đang cãi .
Tiết Niệm giận dữ : "Anh chị cãi thì ngoài mà cãi, đừng ở đây ảnh hưởng nghỉ ngơi. Mẹ thế , chị còn hành hạ thế nào mới lòng hả?"
"Niệm Niệm." Tiết Quân nhíu mày em gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-554.html.]
"Đừng gọi em, em xem thế nào , lát nữa chuyện với chị ." Tiết Niệm xong, tức giận thẳng trong.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiết Miễn định theo thì Lý Ngải Vân gọi giật : "Miễn Miễn, ba sắp dọn khỏi nhà cũ, con dọn về ở cùng ba ." Bà quyết tâm rời xa con trai nữa.
Tiết Miễn lạnh lùng một cái, phòng bệnh, đáp một lời.
Nhìn con trai cứ thế bỏ , Lý Ngải Vân tức điên : "Nó thái độ gì thế hả, thật quá vô giáo d.ụ.c, mấy năm nay rốt cuộc dạy dỗ kiểu gì mà thành thế ."
Bà nội Tiết hôn mê mấy ngày liền mới lơ mơ tỉnh , nhưng nửa bên mặt kiểm soát , miệng méo xệch. Tiết Niệm đỏ hoe mắt, cầm khăn tay lau nước miếng cho bà: "Mẹ."
Bà cụ nhưng ú ớ thành tiếng, cuống lên bật .
Bà , khóe miệng méo chảy nước miếng. Tiết Niệm mà òa nức nở. Mẹ cô là ưa sạch sẽ nhất, đường lúc nào cũng chỉn chu gọn gàng, giờ động tí là chảy dãi rớt dãi thế , trong lòng bà chắc chắn khó chịu lắm.
Sau khi nộp bài nghiệp, Tô Mẫn gọi điện về nhà, với ba rằng đợi cô lo xong việc ở cửa hàng sẽ cùng chị Tôn Yến về quê ăn Tết.
Vợ chồng Tô Trường Vinh tuy con gái về sớm, nhưng nghĩ con giờ cũng trách nhiệm riêng, thể cứ thế bỏ về ăn Tết , nên hai phản đối, chỉ dặn dò con trời lạnh nhớ mặc ấm, đừng để cảm.
Trước khi cúp máy, Tô Trường Vinh kể với con gái chuyện siêu thị nhà .
"Siêu thị nhà quy mô hiện tại lắm, ba với bàn , siêu thị bên cứ mở, thuê thêm một cái nhà hai tầng thành phố, mở một cái siêu thị lớn."
"Ba chắc ạ, nhiều cửa hàng thế ba quản lý nổi ?"
"Cái chắc vấn đề gì, chính là cô cửa hàng trưởng ở cửa hàng huyện , con còn nhớ ? Lần ba về kiểm tra mấy , cô quản lý lắm. Ba định điều cô lên thành phố quản lý siêu thị lớn. Người năng lực đấy."
Nghe ba nhắc đến cô cửa hàng trưởng ở quê, Tô Mẫn chợt nhớ . Trước cô từng nghi ngờ liệu cô là nữ trùm bất động sản lừng lẫy kiếp , lo lắng chuyện đó nữa nên cũng để ý. Giờ ba , cô bắt đầu nghi ngờ khả năng .