"Mặt dày thật." Tô Mẫn tiếp lời hộ cô, thấy Trương Thanh Thanh ngượng ngùng, cô tiếp: " em thấy bà ngoại chắc sẽ đồng ý , chị cũng đừng lo, ngài William từ chối một thời gian, chị ý đó thì sẽ bỏ cuộc thôi."
Trương Thanh Thanh , cúi đầu im lặng.
Tô Mẫn kéo ghế cạnh cô, ướm hỏi: "Chị ý đó ?"
"... Mẫn, chị... chị cũng nữa." Trương Thanh Thanh do dự mãi mới ấp úng suy nghĩ trong lòng.
Tuy rõ nhưng Tô Mẫn cũng hiểu vài phần. Xem trong lòng Trương Thanh Thanh là ở bên William, chỉ là đang do dự.
"Chị thấy ngài William thế nào?"
Trương Thanh Thanh suy nghĩ một lát : "Chị cũng , chị chỉ nghĩ, nếu bỏ lỡ , liệu chị còn gặp như thế nữa ."
Sau thất bại với Triệu Lượng, cô còn chỉ nghĩ đến tình cảm như nữa. Con kết hôn vì cái gì, chẳng vì cuộc sống . bảo cô về quê tìm đại một lấy chồng, trong lòng cô luôn thấy cam tâm.
Lên thành phố lớn lâu như , bản cũng kiếm tiền, giờ bắt về quê lấy nông dân công nhân trấn, cô thật sự .
Hôm qua William cầu hôn, tuy cô sợ hãi, hổ, nhưng trong lòng cũng nhen nhóm một tia hy vọng về một cuộc sống khác biệt. Ngài William là từng trải, tư tưởng, hài hước. Hơn nữa, từng về nhà cô, rõ gia cảnh nhà cô mà vẫn cưới, chứng tỏ chấp nhận gia đình cô.
Người như , cô bỏ lỡ. Dù hiện tại là tình cảm sâu đậm đến mức nào, nhưng chỉ cần nghĩ đến đời chỉ một cơ hội như , cô buông tay.
Tô Mẫn chống cằm, ánh mắt cũng vài phần chắc chắn: "Thực thật, cuộc sống hiện tại ai dám bảo đảm sẽ êm ấm cả đời. Nếu chị chấp nhận thì cứ thử xem . Nếu chị suy nghĩ gì thì cứ thống nhất với khi cưới. Đương nhiên, giờ chuyện cưới xin còn sớm quá, thể tìm hiểu một thời gian, thấy hợp thì tính tiếp cũng muộn. Cơ hội đời nhiều, cho khác một cơ hội cũng là cho một cơ hội."
Trương Thanh Thanh thở dài, trong lòng vẫn còn chút băn khoăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-548.html.]
Nói cho cùng, giữa cuộc sống an và cuộc sống đầy màu sắc nhưng phiêu lưu, cô vẫn chọn cái nào.
Bên , bà ngoại Trương khi đuổi khéo William thì chạy sang chỗ cháu gái, thấy Tô Mẫn ở đó nên lời định nuốt trong.
Tô Mẫn hai bà cháu chuyện riêng nên tìm cớ ngoài. Dù Trương Thanh Thanh ý định , một khi ý tưởng nhen nhóm thì sẽ ngày càng lớn mạnh. Xem ngày William rước vợ hiền còn xa.
Tô Mẫn , bà ngoại Trương nhíu mày: "Vừa nãy cái Uy đến, cứ lượn lờ mặt bà, còn bảo cái gì mà nguyện ý ở nước sống cùng cháu. May mà ai ở cạnh, thì đàm tiếu cháu thế nào ."
"Bà ngoại, ở trong nước thật ạ?" Trương Thanh Thanh đột nhiên hỏi dồn.
"Ừ, hừ, mấy còn hơn hát, nhưng lừa bà ."
Bà ngoại Trương tỏ vẻ tin: "Theo bà, cháu cứ về quê tìm đám nào t.ử tế là hơn, hôm nào bà gọi điện về bưu điện trấn, nhắn cháu ở nhà tìm mối cho."
Trương Thanh Thanh cúi đầu thêu thùa, tiếp lời bà.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sau hôm đó, ngày nào William cũng đến điểm danh, mua t.h.u.ố.c bổ cho bà ngoại Trương, tiếp chuyện bà cụ. Ngày thường cũng đề nghị đưa hai bà cháu về nhà.
Bà ngoại Trương bám riết dứt , đuổi cũng , đành mặc kệ theo. Điều duy nhất bà thấy may mắn là cô cháu gái vẫn kiên định, chuyện gì với cái gã "tâm tư bất chính" .
Kiên trì một tháng, bà ngoại Trương bắt đầu lung lay.
Thậm chí bà còn dần cho William. Buổi tối ngủ, bà sang phòng Trương Thanh Thanh tâm sự.
"Thực gì thì , thằng bé tính tình cũng thật thà, tuy năng lực hơn nhưng năng việc ý coi thường. Haizz, tiếc là cùng một quốc gia với ."