Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 538

Cập nhật lúc: 2025-12-30 00:54:01
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Ngải Vân con trai thiết với bà nội hơn cả , trong lòng càng thêm oán hận.

 

"Bà nội, cháu thế nào bà đừng giận nhé. Tính cháu thế , bà đừng giận mà hại sức khỏe."

 

Lên lầu, Tiết Miễn nhẹ nhàng an ủi bà.

 

Bà cụ tựa ghế mây, đung đưa vài cái, mắt lim dim: "Không , mấy năm nay bà quen . Chỉ cần cô sống với bố cháu là , bà cũng chẳng cầu mong gì hơn. Chỉ là cháu hẹp hòi quá. Bao nhiêu năm mà vẫn để bụng chuyện bà thích cô hồi . May mà cháu giống tính cháu."

 

"Bà nội, bà trách bố cháu ?"

 

"Không trách, con đẻ gì mà trách." Bà cụ híp mắt, theo nhịp đung đưa của ghế mây, giọng nhỏ dần chìm giấc ngủ.

 

Lúc trời nóng nhưng Tiết Miễn vẫn yên tâm, dậy lấy tấm chăn mỏng đắp cho bà.

 

Đột nhiên chuông cửa nhà vang lên.

 

Tưởng , nghĩ đến dáng vẻ đáng thương của bà nội , sắc mặt dần trở nên khó coi.

 

Xuống mở cửa, gắt gỏng: "Bà nội ngủ , còn thế nào nữa?"

 

"Tiết Miễn?!"

 

Tô Mẫn ngạc nhiên Tiết Miễn tóc tai rối bù, mặt mũi cáu kỉnh mặt.

 

Tiết Miễn cũng ngờ xuất hiện cửa nhà là Tô Mẫn - gặp mà dám gặp nhất lúc .

 

Thấy Tô Mẫn chằm chằm tóc , chợt nhớ bộ dạng lôi thôi của hiện tại, theo bản năng đóng sầm cửa cái rầm, ba chân bốn cẳng chạy lên lầu, chải đầu quần áo nhanh như chớp.

 

Khi xuất hiện mặt Tô Mẫn là ba phút .

 

Nhìn Tiết Miễn đổi , Tô Mẫn còn tưởng hoa mắt. Tiết Miễn vốn luôn chú trọng ngoại hình, thể xuất hiện mặt cô với bộ dạng lôi thôi lếch thếch .

 

Tất nhiên, cô cũng tiện hỏi chuyện ban nãy.

 

"Cậu về bao giờ thế, bảo tớ một tiếng?"

 

Tiết Miễn hồi hộp xoa tay, : "Cũng lâu lắm, đang học quân sự nên tớ tiện tìm."

 

Tô Mẫn gật đầu, tiếp: " , bà nội , tớ đến đưa ít đồ cho bà. Đồ tớ gửi hỏng , tớ tự mua ít quà khác."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-538.html.]

"Bà nội đang ngủ lầu, để tớ gọi bà dậy?"

 

"Thôi khỏi." Tô Mẫn vội xua tay, "Bà ngủ thì để bà nghỉ ngơi , tớ cũng định về luôn."

 

Tiết Miễn cả bụng lời tìm cơ hội, giờ Tô Mẫn đòi về thì cuống lên: "Ở ăn cơm tối , lát nữa tớ đưa về."

 

"Thôi." Tô Mẫn theo bản năng từ chối. Cô ăn cơm cùng Tiết Miễn. Đó chắc chắn là một cực hình.

 

Thấy Tô Mẫn từ chối, Tiết Miễn hụt hẫng trong lòng.

 

Cậu nhận , giữa Tô Mẫn và dường như gì đó khác lạ.

 

Hai năm dài dài, nhưng ngắn cũng ngắn.

 

Trước khi một lòng nghĩ khi trở về, Tô Mẫn lớn, thể danh chính ngôn thuận theo đuổi cô.

 

điều duy nhất ngờ tới là lòng sẽ đổi. Hai năm, dù Tô Mẫn thích khác, nhưng ấn tượng về cũng sẽ mờ nhạt, thậm chí là xa lạ.

 

Lúc Tiết Miễn đang miên man suy nghĩ thì Tô Mẫn đồng hồ treo tường, nghĩ ngợi : "Hay là chúng ngoài ăn . Có tiện ?"

 

ăn cơm cùng Tiết Miễn, nhưng Tiết Miễn mới từ nước ngoài về, cô cũng gặp mặt qua loa về.

 

Nghe Tô Mẫn , Tiết Miễn cảm thấy như tiếng trời.

 

Từ vực thẳm tuyệt vọng, như kéo lên mặt đất bằng phẳng.

 

Cậu phấn khích gật đầu : "Được, tiện lắm."

 

Hai năm gặp, Tô Mẫn nhận thấy Tiết Miễn đổi nhiều.

 

Cậu trai hơn, làn da trắng trẻo rám nắng hơn một chút, dáng gầy gò giờ rắn rỏi hơn, dường như đang dần chuyển từ một bé thành một đàn ông trưởng thành.

 

Khi nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên, Tô Mẫn cầm đũa lên, thấy Tiết Miễn vẫn yên, cô thắc mắc hỏi: "Sao ăn?"

 

"Tớ đói lắm, chỉ chuyện với chút thôi."

 

Tiết Miễn nhịn mãi mới câu đó. Nói xong, trong lòng thấy hồi hộp.

 

Tô Mẫn , nhớ những lời Tiết Miễn với cô khi , trong lòng cũng thấy là lạ.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Cậu thiếu niên 17 tuổi năm xưa, cô còn thể coi như em trai mà đối đãi, nhưng hai năm gặp, sự đổi của Tiết Miễn khiến cô chút thích ứng kịp.

Loading...