Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 534

Cập nhật lúc: 2025-12-30 00:53:57
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tranh thủ lúc thiết kế, Tô Mẫn cũng tuyển mộ vài thợ may lành nghề ở thành phố B. Họ đều tuổi nhưng tay nghề thì miễn chê.

 

Để đảm bảo chất lượng, Tô Mẫn đặc biệt chọn một lớn tuổi nhất trong đó giám đốc chất lượng, chuyên giám sát đường kim mũi chỉ và chất lượng của từng sản phẩm.

 

Cô nghĩ, Tú Sắc phát triển lâu dài thì thể quản lý theo kiểu xưởng gia công nữa, mà quản lý bài bản như một công ty thực thụ.

 

Phân rõ chức vụ chính là bước đầu tiên.

 

Cửa hàng bắt đầu quỹ đạo, Tô Mẫn cũng chính thức bước cánh cổng đại học, trở thành một sinh viên.

 

ngày Tô Mẫn khai giảng, tại sân bay thành phố B, một chiếc máy bay từ Mỹ từ từ hạ cánh.

 

Đại học F ở thành phố B mà Tô Mẫn theo học là một trong những trường top đầu cả nước. Tô Mẫn chọn trường cũng vì chuyên ngành thiết kế thời trang ở đây là nhất.

 

Tuy hiện tại cô chút thành tựu trong giới thời trang, nhưng vẫn đào tạo bài bản, chính quy. Vì thế, cô tận dụng thời gian đại học để học hỏi thêm, bù đắp những thiếu sót của .

 

Vào đại học, Tô Mẫn ở ký túc xá mà thuê một căn nhà gần trường.

 

Liêu Chiêu Đệ vốn định ở ký túc xá, nhưng thấy hai ở gần nên Tô Mẫn rủ cô bạn về ở chung cho vui.

 

Mấy ngày nay học quân sự, hai cô gái ngày nào cũng mệt rã rời. May mà hôm nay trời mưa, chỉ tập nửa ngày, Tô Mẫn liền kéo Chiêu Đệ ăn một bữa ngon lành gần trường về nhà nghỉ ngơi cho sức.

 

"Học quân sự vất vả thật đấy, tớ cứ tưởng ruộng khổ lắm , ngờ còn cái khổ hơn. Phục mấy chú bộ đội thật, ngày nào cũng tập thế mà chẳng ai kêu than."

 

Liêu Chiêu Đệ uống ngụm nước mát, tiếp: "À đúng , hình như em trai chị Tôn Yến cũng bộ đội ?"

 

"Ừ, hai năm nữa mới về. Chị Tôn Yến còn tính nếu thì cho em phục vụ lâu dài trong quân đội luôn. chắc khó lắm. Cũng thằng Cường đủ năng lực nữa."

 

Tô Mẫn nghĩ nếu Tôn Cường quân đội, ăn cơm nhà nước thì tiền đồ cũng rộng mở. thằng bé từ nhỏ ở nhà cũng đứa chịu khó, môi trường quân đội đổi chút nào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-534.html.]

 

Nghỉ ngơi một lát, Tô Mẫn ngoài gọi điện thoại đường dài về cho vợ chồng Tôn Thu Phương, báo tin cô nhập học và đang học quân sự.

 

Tô Trường Vinh nhà, Tôn Thu Phương máy. Nghe con gái báo chuyện suôn sẻ, tảng đá trong lòng bà mới trút bỏ. "Thế thì , mấy hôm nay ba con ở nhà cứ lo sốt vó, còn bảo nếu con gọi về thì ông sẽ lên thăm con. Con tính ba con đấy, cứ xa con gái một cái là lo con bắt nạt."

 

"Mẹ bảo ba là con còn lo ba bắt nạt chứ. Ông bà nội đến tìm ba gây sự chứ ạ?"

 

"Không . Lần đám cưới Tô Xán ba con về, họ cũng thái độ của ba con nên dám đến tìm nữa. Mấy năm nay ông nội con cũng dần hiểu , bênh ba con lắm."

 

"Ông bênh gì ba con, ông bênh tiền của ba con ." Tô Mẫn tỏng ông nội cô là thực dụng nhất trần đời. Trước thấy ba cô vô dụng nên ghét bỏ, chèn ép đủ đường. Giờ thấy ba cô tiền đồ thì sang nịnh nọt.

 

Nếu nhà chú hai mà giàu hơn nhà cô, ông nội chắc chắn về bản tính cũ ngay.

 

Tôn Thu Phương thì nghĩ thoáng hơn: "Kệ ông vì cái gì, miễn là nhà yên . Mà con biếu quà bà nội Tiết đấy, hôm qua bà gọi điện thoại cho chẳng thấy nhắc gì đến chuyện con đến thăm nhỉ?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Mẫn ngạc nhiên: "Mẹ gọi điện cho bà ạ?"

 

"Bà gọi đến, hỏi con đang ở , liền cho bà địa chỉ của con. Bà còn bảo con đến đó thấy qua thăm bà."

 

Nghe đến đây, Tô Mẫn đoán chắc là Tiết Miễn hề với bà cụ chuyện cô đến, thậm chí món quà cô cất công chuẩn chắc cũng vứt .

 

Nghĩ đến tấm lòng của chà đạp như , Tô Mẫn thấy giận sôi .

 

Vốn Tiết Miễn khó chiều, giờ xem chỉ khó chiều mà còn cực kỳ khó sống chung.

 

"Sao con gì?" Tôn Thu Phương ở đầu dây bên hỏi dồn.

 

 

 

 

Loading...