Cô bé Tô Mẫn: "Tô Mẫn, định đăng ký hết các trường ở phương Bắc ?"
"Ừ." Tô Mẫn gật đầu, "Tớ định sang đó phát triển, học ở đó sẽ tiện hơn."
Đường Mạn thấy ai cũng bạn, chỉ lẻ loi thì tủi vô cùng: "Có mỗi tớ Tây Nam..."
Liêu Chiêu Đệ thấy bạn buồn, an ủi: "Đường Mạn, đừng lo, tớ Ôn Hòa Bình bảo cũng Tây Nam đấy, hai học cùng ."
"Hắn á? Thôi , tớ với như nước với lửa ."
Nghe Đường Mạn thế, cả nhóm bật . Hồi đúng là hai như ch.ó với mèo, Đường Mạn còn suýt gây chuyện. Lần đó Ôn Hòa Bình nhường chức lớp trưởng cho Đường Mạn luôn.
Không ngờ chớp mắt cái ba năm trôi qua.
Nghĩ những chuyện qua, ai nấy đều cảm thấy như mới hôm qua.
"Haizz, nhớ ngày xưa quá." Trương Phán Phán cảm thán.
"Thôi cô nương, tớ chẳng học cấp ba nữa ." Đường Mạn xua tay lia lịa, "Những ngày tháng đó đời trải qua một là đủ , thêm nữa chắc tớ chịu nổi."
Tô Mẫn các bạn , trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc. Đây là đầu tiên cô cảm nhận sự chia ly của tuổi học trò, mỗi một ngả.
Cô nhớ tới một bài hát từng , tuy lời bài hát chút ý vị yêu thầm bạn cùng bàn, nhưng ý cảnh trong đó phù hợp với tâm trạng lúc .
"Khi đó bầu trời luôn xanh, ngày tháng trôi qua thật chậm, luôn bảo nghiệp còn xa lắm, chớp mắt cái mỗi một phương..."
Sau kỳ nghỉ hè, Kha Uyển từ thành phố B gọi điện cho Tô Mẫn, cô sang đó xem trường , tiện thể xem mặt bằng cửa hàng tìm giúp cô.
Kiếp Tô Mẫn từng đến thành phố B. Nghe nhiều nhất là giá nhà đất cao ngất ngưởng ở đó. Nào là trong vành đai 3, vành đai 5...
Cho nên nghĩ đến việc sắp mở cửa hàng ở nơi tấc đất tấc vàng , trong lòng cô vẫn hồi hộp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-529.html.]
Vừa xuống tàu hỏa, Kha Uyển đón. Hai lâu ngày gặp, thấy mặt Kha Uyển ôm chầm lấy cô: "Bảo em sang sớm một chút, em cứ lữa mãi đến giờ mới chịu sang."
Tô Mẫn khoác tay cô khỏi ga, : "Thi đại học xong còn đợi điểm, điền nguyện vọng nữa chứ chị. Không lo xong mấy việc đó em cũng chẳng yên tâm sang đây ."
Nhắc đến điểm thi của Tô Mẫn, Kha Uyển cũng vui lây: "Lần em thi thật đấy, em bảo em trong top đầu trường hả?"
"Cũng tàm tạm thôi ạ, coi như là phát huy vượt mức bình thường."
"Thế thì tâm lý vững lắm đấy, tâm lý mà phát huy vượt mức . Khối bình thường học giỏi nhưng đến lúc thi cử quan trọng hỏng việc. Haizz, cuối cùng em cũng như ý nguyện thi đại học ở đây, chị mừng cho em lắm."
Lên xe , chờ xe lăn bánh, cô hỏi: "À đúng , em định học chuyên ngành gì?"
"Em học thiết kế thời trang."
Kha Uyển ngờ cô chọn ngành : "Chị tưởng em thành tựu như bây giờ thì sẽ học nữa chứ."
"Học bao giờ là thừa mà chị, dù em cũng dân chuyên nghiệp, nếu tranh thủ học hành bài bản thì chẳng mấy chốc vốn liếng kiến thức sẽ cạn kiệt. Hơn nữa em nghề thì cũng cho thật , hơn khác một chút."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ý nghĩ đấy, học xong, tiện thể nước ngoài tham quan học hỏi thêm. Cậu William tiếng trong giới thời trang nước ngoài, đến lúc đó em mở mang tầm mắt thì cứ theo . À đúng , cùng em sang đây ?"
Tô Mẫn : "Anh , giờ cắm rễ ở cửa hàng em chịu , em chỉ còn nước trả lương cho nữa thôi."
"Lần nghiêm túc thật đấy, như ý nguyện nữa."
Tô Mẫn ngạc nhiên cô: "Chị Uyển cũng tâm tư của ạ?"
"Cậu thể hiện rõ rành rành đấy, ngốc mới . Ban đầu chị với Thư Tinh cũng ủng hộ lắm, thấy hai chênh lệch quá lớn. khuyên mãi chẳng , ngày càng nghiêm túc hơn. Thư Tinh bảo là mối nhân duyên . Em thấy hai họ thế nào, cô bé Trương Thanh Thanh chấp nhận ?"