Thế nên một buổi tối nọ, Tô Mẫn bước khỏi cổng trường thấy bố mặc chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói, dựa chiếc xe con bóng loáng, tóc chải ngược bóng mượt, rẽ ngôi ba bảy. Trông cứ như Cường trong phim Bến Thượng Hải.
Tất nhiên là bố cô trai bằng Hứa Văn Cường .
"Bố, bố ăn mặc thế ạ?"
"Sao hả, ?" Tô Trường Vinh vuốt tóc, "Mẹ con bảo bố mặc thế đấy, bà bảo tivi lái xe con mặc thế . Con xem, nhà mua xe đấy, hôm nay bố lấy xe về, tốn bao nhiêu là tiền."
Ông đến bên cạnh Tô Mẫn, vẻ mặt hớn hở chỉ chiếc xe.
Lúc Tô Mẫn mới chiếc xe đó là của nhà .
"Đẹp thật đấy bố ạ." Tô Mẫn ngắm nghía, thấy chiếc xe vẻ cổ điển, cô từng thấy kiểu xe phố, hình như cũng rẻ. Thật cô cũng hiểu tại loại xe kiểu cũ đắt hơn xe hiện đại.
"Mau lên xe , chúng về nhà." Tô Trường Vinh háo hức .
Tô Mẫn đẩy lên xe, xong xuôi Tô Trường Vinh đang chuẩn khởi động xe, cô hỏi: "Bố, bố chắc là bố lái chứ?"
"Con coi thường bố ? Bằng lái của bố mua nhé." Tô Trường Vinh nghiêm túc .
Tô Mẫn vội chắp tay: "Bố ơi, con cầu xin gì khác, chỉ xin bố lái chậm một chút thôi ạ."
"Được , con tin bố ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Trường Vinh nổ máy.
Một lát , Tô Mẫn phát hiện lời cầu xin của là thừa thãi. Chiếc xe chỉ chậm mà còn chậm như rùa bò, tốc độ chắc chỉ ngang bộ.
Bình thường cô đường tắt về nhà chỉ mất nửa tiếng, nếu bắt xe về thì chỉ vài phút. Kết quả chuyến xe , bố cô lái mất gần 40 phút.
Về đến nhà, Tô Mẫn thầm nghĩ, mai vẫn nên tự bắt xe về thôi. Tốc độ đối với một học sinh cuối cấp quý thời gian như vàng thì quả là lãng phí.
Tôn Thu Phương thì thấy thích thú, ăn cơm xong liền bảo Tô Trường Vinh chở hóng gió.
Tô Trường Vinh thấy ủng hộ, chẳng chẳng rằng giày đưa vợ chơi.
Tô Trường Vinh mua xe lâu thì Tôn Hải cũng mua một chiếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-528.html.]
Xe của Tôn Hải là loại xe con bình thường, màu đen bóng. Ngày thường rảnh rỗi, hai nhà rủ lái xe hóng gió.
Sau một tháng luyện tập, tay lái của Tô Trường Vinh cuối cùng cũng lên tay.
Ngày thi đại học, Tô Trường Vinh tự lái xe đưa con gái đến trường thi.
Sau hai ngày thi cử căng thẳng, như giải phóng. Thi xong, nhiều về nhà ngay mà tụ tập tốp năm tốp ba dạo phố.
Tô Mẫn từ sáng sớm hẹn nhóm Đường Mạn tụ tập cuối.
Ba năm cấp ba, tình bạn của họ gắn bó, chia xa bao giờ mới gặp . Có lẽ là cả đời cũng nên.
Mấy tìm một phòng riêng trong quán ăn, gọi mấy chai nước ngọt ướp lạnh và vài món ăn.
khi đồ ăn bưng lên, chẳng ai động đũa. Không khí trong phòng trầm lắng hẳn.
Một lúc , Đường Mạn bắt đầu sụt sùi: "Lần gặp , chẳng bao giờ mới gặp . Các nhất định quên tớ đấy, thường xuyên thư cho tớ. Tớ đến trường sẽ thư cho các ."
Mọi đều gật đầu.
Doãn Tĩnh : "Mẹ tớ bảo tớ ở tỉnh học, các về thì nhớ ghé thăm tớ nhé."
Đường Mạn cũng : "Chắc tớ sẽ học ở vùng Tây Nam."
Tô Mẫn trong lòng cũng thấy buồn. Tuy đó đùa rằng sẽ cùng đến thành phố B học, nhưng cô điều đó thực tế. Mỗi đều dự tính riêng, gia đình cũng ý kiến. Bọn họ thể nào học cùng mãi .
Trương Phán Phán : "Tớ còn học ở . Chắc cũng ở tỉnh thôi, dù cũng thể xa quá. Không thì tiền tàu xe tốn kém lắm."
"Phán Phán, thành tích của mà học ở thủ đô thì tiếc quá." Đường Mạn tiếc nuối .
"Xa quá, tớ ." Cô bé vẫn nỡ xa nhà. Học ở tỉnh thì ít nhất mỗi tháng cũng về nhà một . nếu thành phố B thì mỗi năm mới về một .
Liêu Chiêu Đệ : "Tớ định thi thành phố B, đỗ , nếu đỗ nguyện vọng một thì nguyện vọng hai tớ phương Nam."