Bà ngoại Trương : "Chỉ cần chịu học thì bà chẳng giấu giếm gì. Bà cũng gần đất xa trời , mang theo nghề xuống mồ cũng chẳng ích gì, chịu học thì bà dạy cho chứ."
"Có câu của bà là cháu yên tâm ."
Bà cụ lên đây, Tô Mẫn sắp xếp cho bà ở cùng phòng với Trương Thanh Thanh.
Để Liêu Chiêu Đệ và Tôn Yến ở chung một phòng.
"Giờ đang thời kỳ khó khăn, chịu khó chút, đợi cửa hàng phát triển hơn, sẽ đổi chỗ ở rộng rãi hơn."
Bà ngoại Trương xem qua chỗ ở của hai chị em Thanh Thanh, Tô Mẫn thế thì xòa: "Cả đời bà ở cái nhà nào thế , chỗ che mưa che nắng là . Bà sống đến tuổi mà vẫn còn ích, thế là mừng lắm ."
Bà cụ mà mắt rơm rớm.
"Tuổi tác quan trọng ạ, chỉ cần buông xuôi thì chuyện sẽ ngày càng hơn. Bà cứ yên tâm, chắc chắn sẽ còn hơn bây giờ."
Bà ngoại Trương xúc động gật đầu.
Cả đời vất vả ngược xuôi, chút tay nghề thời trẻ tưởng mang theo xuống mồ, ngờ ngày dùng đến.
Sau khi bà cụ lên thành phố, Tô Mẫn vội bắt bà việc ngay mà bảo Trương Thanh Thanh dẫn bà tham quan đây đó cho quen với môi trường thành phố, mới tính chuyện tuyển .
Lần tuyển học viên, tức là sẽ bà ngoại Trương truyền nghề. Cho nên lứa Tô Mẫn tuyển chọn kỹ lưỡng. Không chỉ cần thông minh lanh lợi mà phẩm chất đạo đức cũng . Tuy thể đảm bảo họ sẽ việc cho cô cả đời, nhưng ít nhất những gì cô thu xứng đáng với công sức bỏ .
Suy nghĩ mấy ngày, Tô Mẫn quyết định đến trại trẻ mồ côi tuyển .
Học nghề tuổi quá lớn, tiểu thư đài các quá. Bây giờ trẻ con nhà bình thường ít ai cho sớm. Tuổi lớn hơn chút thì tâm tư phức tạp, thể học xong là chạy mất.
Tô Mẫn bàn bạc ý tưởng với Kha Uyển và nhận sự ủng hộ nhiệt tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-526.html.]
"Nếu thực sự tìm ở trại trẻ mồ côi thì cũng coi như việc thiện. Hơn nữa với điều kiện em đưa thì đúng là khó tìm thật." Cô nghĩ ngợi : "Trương Ninh tài trợ một trại trẻ mồ côi, em qua đó xem . Trại đó ở thành phố B, tiện đường em cũng qua đó. Tìm ở đó cũng hợp lý hơn."
"Chị Ninh mở trại trẻ mồ côi ạ?"
"Cô tự bỏ tiền túi tài trợ, bảo là tích đức. Thư Tinh cũng đến đó, bảo trong đó là những đứa trẻ ngoan, đa là bé gái. Nhắc đến cũng là căn bệnh chung của xã hội hiện nay. Kế hoạch hóa gia đình căng, sinh con gái là vứt bỏ. Có đứa thì còn , đến lúc đó em cứ qua xem thử."
"Thế thì sang chỗ chị Ninh chọn là nhất." Tô Mẫn ngẫm nghĩ : " tạm thời em thời gian qua đó, thể nhờ chị Ninh và chọn giúp em ạ?"
Trương Ninh và Thư Tinh đều là dân kinh doanh, va chạm nhiều hơn cô, cô tin mắt của họ.
Kha Uyển lắc đầu: "Em bây giờ càng ngày càng khách sáo đấy, dám sai bảo cả lớn. Được , để chị gọi điện cho Trương Ninh, dù việc với cô cũng là chuyện . Mấy đứa trẻ đó đứa nào cũng học, cái nghề trong tay cũng là điều ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chuyện tuyển coi như hướng giải quyết, Tô Mẫn trút gánh nặng trong lòng.
Tối về nhà tâm trạng cũng vui vẻ hơn hẳn.
Về đến nhà thì Tô Trường Vinh và Tôn Thu Phương về, bàn còn đặt một tờ giấy hồng. Tô Mẫn cầm lên xem.
"Tô Xán sắp lấy vợ ạ?"
Tôn Thu Phương bưng đĩa thức ăn từ bếp : "Ngày ăn cỗ đấy, ở quê gửi lên."
Tô Mẫn nhà vệ sinh rửa tay, thấy Tô Trường Vinh vẻ mặt buồn bực, hỏi: "Ba thế, về quê ạ?"
"Về cái gì mà về, ba thèm về." Tô Trường Vinh bực bội , "Ba là đang tức cái nhà thằng Xán, sợ đủ loạn mà tìm thông gia kiểu gì thế , bố con bé là tay lưu manh vô khét tiếng ở trấn, rước họa nhà chứ ho gì."
"Người cưới vợ liên quan gì đến ông." Tôn Thu Phương lườm chồng, : " thấy chú thím hai chắc đang mừng lắm đấy, cưới nhà thông gia 'máu mặt' thế cơ mà, ít ở trấn tên ai cũng ."