Tô Mẫn tiện vạch trần ý đồ của William, : "Chắc sắp tới sẽ qua bàn chuyện hợp tác với tớ, đến lúc đó tớ đưa cho ."
"Được, nhưng cái trông vẻ đắt tiền lắm đấy."
Tô Mẫn nghĩ ngợi bảo: "Vậy cứ để tạm chỗ tớ, khi nào gặp tớ đưa cho."
"Thế thì quá, tớ cứ lo để trong nhỡ mất thì c.h.ế.t."
Trương Phán Phán cẩn thận đưa chiếc đồng hồ cho Tô Mẫn.
Chiếc đồng hồ qua là hàng xịn, giá rẻ.
Tô Mẫn Trương Thanh Thanh đưa bà ngoại cùng lên, nên đặc biệt cho cô nghỉ thêm vài ngày, qua rằm tháng Giêng hẵng lên.
Bản cô thì bàn với Tôn Yến tìm một chỗ chuyên để dạy thêu thùa. Chỗ lớp học, ngày thường cũng thể xưởng gia công.
Trước căn hộ hai phòng ngủ Tôn Yến thuê dùng xưởng, lúc nào nhiều hàng thì ở đó, nhưng chỗ đó chật chội quá, cứ thế mãi cũng . Hơn nữa là khu dân cư, đông đúc cũng bất tiện.
Tô Mẫn tính toán một hồi, quyết định sửa sang cửa hàng, dành một nửa diện tích mặt tiền vốn để trưng bày quần áo thành một lớp học nhỏ. "Giờ chúng theo hướng may đo cao cấp, bên ngoài trưng vài bộ mẫu là , quan trọng nhất vẫn là chỗ sản phẩm."
Tôn Yến bình thường chỉ quản lý cửa hàng, can thiệp nhiều hướng phát triển, nên chuyện cô theo Tô Mẫn.
Chiều thứ Bảy nghỉ, Tô Mẫn đến tìm Tôn Yến bàn bạc quy hoạch cửa hàng.
Tôn Yến ý kiến gì, đợi Tô Mẫn xong mới bảo: "Mẫn T.ử , mấy hôm nữa chị định xin nghỉ về quê một chuyến."
"Sao thế ạ, nhà việc gì chị?"
"Ừ, chị về giúp bố chị xem vườn cây ăn quả. Ở nhà bố chị trồng nhiều cây lắm, mấy tháng nữa trời ấm lên , dọn dẹp vườn tược, xem năm nay bói quả ."
"Trồng cây gì mà một năm quả thế ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-525.html.]
"Trồng ít quýt, mấy cây lúc mua về là cây giống to , bố chị cũng thử xem . Tết nhất chú út về quê bàn với bố chị, bảo bố thầu cái ao cá đầu làng, thả ít cá giống, phí thầu một năm cũng rẻ, bố chị biếu trưởng thôn hai cân thịt là xong việc ngay."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nghe tin Tôn Binh ở quê chí thú ăn, Tô Mẫn cũng mừng .
Kiếp bác cả tuy lận đận đường tình duyên với bác gái cả, nhưng sự nghiệp khởi sắc hơn kiếp nhiều.
"Thế là chuyện mà, chị bận thì cứ về , bên tạm thời cũng chẳng việc gì gấp. Em cũng đợi mấy tháng nữa thi đại học xong mới nhận đơn tiếp, giờ nhận một hai đơn túc tắc là ."
Tôn Yến : "Dù lúc em bận chị chắc chắn sẽ mặt, cùng lắm thì bảo bố chị thuê giúp. Giờ kinh tế gia đình khá giả , chị cũng lo lắng gì. Chỉ là thấy bố chị lủi thủi một ở nhà, chị yên tâm."
Tô Mẫn nghĩ đến cảnh bác cả cô đơn, thở dài hỏi: "Mẹ chị Tết năm nay về thăm ?"
"Thăm nom gì, bà còn là nhà nữa." Mặt Tôn Yến lộ vẻ giận dỗi, "Dù giờ đường ai nấy , chị cũng mặc kệ bà thế nào, chị với bố chị sống là , bố chị bước nữa chị cũng lo."
"Giờ chị thế thôi, chứ rổ rá cạp bằng vợ chồng đầu gối tay ấp. Với bác cả giờ ăn , kiếm tiền thật thì tìm thế nào?"
Cô nghĩ đơn giản như Tôn Yến. Trước cô chứng kiến nhiều , phàm là bước nữa, nhất là khi cả hai đều con riêng thì nảy sinh lắm vấn đề lắm.
Ngày 16 tháng Giêng, qua rằm một ngày, Trương Thanh Thanh đưa bà ngoại lên thành phố.
Buổi trưa tan học, Tô Mẫn tranh thủ thời gian đến gặp bà cụ.
Nghe Trương Thanh Thanh bà cụ năm nay 65 tuổi, nhưng bà già nua hơn tuổi thật, tóc bạc trắng cả đầu. May mà bà cụ trông hiền từ, Trương Thanh Thanh nét giống bà ngoại.
"Hồi bà còn trẻ, tay nghề cũng tiếng trong vùng đấy, chỉ là mấy năm nay ít thêu thùa, còn việc . Cháu mà thấy ưng thì cứ thẳng nhé, bà là thật thà, màu ." Bà cụ móm mém .
Tô Mẫn đáp: "Bà chỉ cần lấy cái tay nghề dạy chị Thanh Thanh là ạ." Thực cô chỉ lo bà cụ giấu nghề thôi.