Vợ chồng ông Trương tuy thật thà ít nhưng một cách tiếp khách mộc mạc - ép khách ăn.
Hết bữa cơm, William no căng bụng thẳng nổi, đành dậy cho tiêu cơm.
"Mau dẫn ngài Uy ngoài dạo . Thủy Sinh, dẫn khách ."
"Vâng ạ, bà nội."
Trương Thủy Sinh nhanh nhảu kéo William ngoài.
Trương Thanh Thanh tủm tỉm cùng em gái dọn dẹp bếp núc. Mới dọn một lúc thì tiếng gọi ngoài cửa, là đứa trẻ hàng xóm chạy sang: "Chị Thanh Thanh ơi, tìm chị kìa, ở bên rừng trúc ."
"Ai thế?"
"Chị Lan Hoa ạ." Trương Lan Hoa là bạn học tiểu học của Trương Thanh Thanh.
Trương Thanh Thanh vội lau tay phía rừng trúc đầu thôn.
Vừa đến nơi, cô thấy một bước từ trong rừng trúc.
"Triệu Lượng?" Trương Thanh Thanh ngạc nhiên Triệu Lượng, ngó quanh quất, "Lan Hoa ?"
"Thanh Thanh." Triệu Lượng vẻ mặt xúc động. "Lan Hoa ở đây, là nhờ gọi em . Thanh Thanh, hôm nay em dẫn bạn trai Tây về ? Em yêu ?"
" về đây."
Trương Thanh Thanh trả lời, định bỏ . Cô và Triệu Lượng gặp trong cảnh thật khó xử, hơn nữa còn dễ dị nghị.
Thấy Trương Thanh Thanh định , Triệu Lượng vội vàng kéo cô : "Em yêu thật ?" Trong mắt Triệu Lượng thoáng nét đau khổ, "Sao em thế, em yêu ai chẳng , yêu nước ngoài. Người chỉ chơi bời với em thôi, đừng để lừa."
"Anh linh tinh gì thế, Triệu Lượng, đừng bậy, về đây. Hai chúng gặp tiện, đừng tìm nữa." Trương Thanh Thanh hất mạnh tay bỏ chạy.
Triệu Lượng định đuổi theo thì bất ngờ ai đó túm lấy từ phía . Quay , hóa là gã nước ngoài cao lớn lừng lững.
Trương Thủy Sinh từ lưng William lao tới, đá cho Triệu Lượng một cái: "Cút , đừng bám lấy chị tao, tao đ.á.n.h c.h.ế.t đấy. Đồ mặt dày, còn dám đến tìm chị tao, tưởng nhà tao đàn ông chắc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-522.html.]
Triệu Lượng lén lút đến tìm Trương Thanh Thanh nên dám to chuyện, phần e ngại William nên chỉ đành nhỏ với Trương Thủy Sinh: "Thủy Sinh, , đừng để chị em lừa. Bọn Tây lăng nhăng lắm, đừng để bắt nạt chị em." Nói xong vội vàng lỉnh .
"Xì!" Trương Thủy Sinh khách khí nhổ toẹt bãi nước bọt.
William tò mò hỏi: "Vừa nãy gì thế, rõ lắm."
Trương Thủy Sinh dùng vốn tiếng phổ thông bập bẹ đáp: "Không gì , là đồ tồi. Kệ xác ."
" thấy cùng chị ."
Trương Thủy Sinh hậm hực : "Chuyện cũ ạ, hừ, tóm là tên với chị . Hồi định yêu đương với chị , xong thấy nhà nghèo nên bỏ." Nói xong nhóc chợt nhận lỡ lời, vội bịt miệng: "Không gì gì , chuyện cũ rích mà, thôi về nhà ."
William cũng ý hỏi thêm, gật đầu, khoác vai Trương Thủy Sinh về nhà.
Hai về đến nơi thì tài xế đ.á.n.h xe đến đón.
Cả nhà họ Trương thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng tiễn William lên xe, chỉ Trương Thủy Sinh là lưu luyến chuyện với William thêm một lúc mới vẫy tay chào.
Buổi chiều, nhân lúc trò chuyện với , Trương Thanh Thanh kể chuyện Tô Mẫn tuyển học việc thêu thùa.
"Tô Mẫn bảo nếu bà nội đồng ý thì mời bà lên sư phụ dạy thêu, lương đàng hoàng đấy ạ."
"Bà nội con cũng á?"
Mẹ Trương ngạc nhiên. Bố bà mất mấy năm nay, chỉ còn bà cụ lủi thủi một , giờ để bà lên thành phố bà cũng thấy nỡ.
"Mẹ, con thấy bà ở quê một cũng vất vả, tuy bố chăm sóc nhưng bà cũng chẳng chịu yên, nếu lên thành phố thì dầm mưa dãi nắng. Với nghề là bà dạy con, nếu bà đồng ý thì con cũng dám dạy cho ngoài."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mẹ Trương suy nghĩ một lát : "Thôi , mai sang thăm bà sẽ chuyện xem ."
Chiều hôm , Tô Mẫn nhận điện thoại của Trương Thanh Thanh từ bưu điện thị trấn.