Cô đáp: "Em đề nghị hai bên nên thảo một bản thỏa thuận hợp tác , xác định rõ trách nhiệm của mỗi bên cũng như lợi nhuận phân chia, như sẽ tránh những rắc rối về ."
"Cô quả nhiên thông minh." William gật đầu tán thưởng.
Thư Tinh xen : "Tớ bảo , đừng coi thường Tiểu Mẫn, em tuy nhỏ tuổi nhưng hiểu kém chúng ."
William : " bao giờ coi thường bất kỳ đối tác nào cả."
Lần William cùng Thư Tinh đến đây, một là để gặp Tô Mẫn bàn chuyện hợp tác, hai là tiện thể du lịch vài ngày, đó sẽ cùng Thư Tinh về quê ăn Tết Âm lịch.
Lúc ăn cơm ngày mai Trương Thanh Thanh về quê, hỏi: "Nếu ngại thì thể cho cùng ? cũng phong cảnh nông thôn ở đây thế nào."
Trương Thanh Thanh lúng túng: "Thực ... thực cũng chẳng gì chơi ạ. Bây giờ là mùa đông, cỏ cây khô héo hết cả, sông ngòi thì đóng băng."
Tuy ngại nhưng cô vẫn thật thà kể rõ tình hình.
Nào ngờ William bảo: " thấy phong cảnh như thú vị hơn mùa xuân nhiều, sẽ gây phiền phức cho , chỉ ngắm nghía vài cái theo xe về ngay."
Thấy William như , Thư Tinh thừa tỏng ý đồ của .
Chỉ là cô ngờ William từng gặp bao nữ cường nhân, mẫu, danh gia vọng tộc, cuối cùng thích một cô gái tính cách như thế .
Chẳng lẽ đây gọi là nồi nào úp vung nấy?
Thấy William vẻ mặt mong chờ, còn Trương Thanh Thanh thì khó xử, cô nghĩ ngợi một chút quyết định thêm dầu lửa: "Anh bạn nước ngoài của chị mà, tính tò mò cao lắm, nếu thấy cái thấy thì chắc ăn Tết cũng ngon ."
Trương Thanh Thanh xoa xoa tay, mím môi suy nghĩ một lúc lâu khẽ gật đầu: "Được ạ."
William lập tức tươi rói: "Vô cùng cảm ơn cô."
Tô Mẫn bên cạnh mà như lọt sương mù, cảm thấy William đơn thuần chỉ ngắm cảnh quê, nhưng thấy Kha Uyển lắc đầu nên cũng hỏi gì.
Ăn cơm xong, dùng bánh tráng miệng, trò chuyện thêm một lúc thì Tô Mẫn xin phép về ăn cơm với gia đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-518.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trương Thanh Thanh thấy Tô Mẫn về cũng vội vàng lên theo.
Kha Uyển Tô Mẫn ăn tối ở đây nên giữ , đích sắp xếp tài xế đưa họ về.
Trên đường về, Trương Thanh Thanh bất an hỏi: "Tô Mẫn, em bảo ngày mai cái ông Uy cùng chị thật ?"
"Anh tên là William, họ Uy. Anh chỉ ngắm nghía vài cái thôi, chị cứ dẫn dạo một vòng dọc đường là , đừng để bản chịu thiệt thòi. Tuy chúng hợp tác ăn nhưng cũng thể để nhà chịu ấm ức , đúng ?"
Trương Thanh Thanh ngượng ngùng: "Thực cũng gì, chỉ là chỗ chị hẻo lánh lắm, chị sợ đến đó quen. Với trong thôn chị bao giờ thấy nước ngoài cả."
"Thế thì cứ dạo bên ngoài thôn là , chị đừng lo."
Tại nhà họ Ngô, Thư Tinh cũng đang cảnh cáo William.
"Con gái trong nước bọn tớ giống nước ngoài , đừng sấn sổ quá, khó xử đấy."
"Tớ đây là 'yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu' mà."
William mân mê hoa văn thêu tay áo, tủm tỉm .
"Tớ thấy học mỗi câu thôi. Dù thì Trương Thanh Thanh cũng là bạn của Tô Mẫn, đều là chỗ quen cả, nếu nghiêm túc thì đừng trêu chọc ." Lúc câu , vẻ mặt cô cực kỳ nghiêm túc.
Hai quen từ thời đại học, chơi với bao nhiêu năm nay. Thấy bạn nghiêm túc như , William cũng tiện giữ vẻ cợt nhả. Anh thẳng dậy, nghiêm chỉnh : "Tớ sẽ bắt nạt cô . Cậu yên tâm."
"Tớ yên tâm mới lạ đấy. Haizz, thôi kệ, tớ cũng chẳng quản nhiều. Tóm ngày mai đừng sấn sổ quá, dù ý định thật lòng thì cũng từ từ, sợ chạy mất dép đấy."
William nghiêm túc gật đầu: "Không thành vấn đề."
Kha Uyển đang ôm con chơi bên cạnh, hai bàn luận nghiêm túc chuyện thì phì : "Thực William thích Thanh Thanh cũng là chuyện bình thường. Chị chút ít về cảnh của Trương Thanh Thanh, cô là một cô gái thật thà. Nghe nhà cô còn em trai em gái, cô đối xử với gia đình , năm nay xây nhà ở quê cũng là tiền cô bỏ đấy."