Tô Trường Vinh nhíu mày: "Ngốc nghếch cái gì? Trường Quý chỉ mỗi đứa con gái ruột thôi, nó nuôi con nó thì nuôi ai? Nếu nó tự nguyện thì chúng ích gì. Cô tự mà với nó, đừng kêu ca với chúng ."
" ngay mà, các là lũ vô trách nhiệm. Mang tiếng là cả chị dâu, đến lúc cần kíp thì đến cái rắm cũng thả ." Thiệu Vân tức quá hóa rồ, buột miệng c.h.ử.i thề.
Tôn Thu Phương thấy thế liền lạnh lùng đáp trả: " đ.á.n.h rắm, cô thích thì đường mà đ.á.n.h, đừng ô uế nhà . Thôi, cô về ngay cho. Còn món nợ vợ chồng cô vay chúng hồi , vẫn còn một phần trả đấy. Lâu thế mà thấy ý ới gì, lo mà trả , đừng để vợ chồng đến tận nhà đòi nợ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thiệu Vân vốn đang hậm hực định cãi tay đôi với Tôn Thu Phương, nhắc đến chuyện nợ nần thì cứng họng, mặt đỏ tía tai.
Biết hai vợ chồng dễ chọc, Thiệu Vân cũng chẳng dám ho he nữa, chào cũng thèm chào, xách túi thẳng, tiện tay xách luôn cả túi hoa quả lúc nãy mang đến biếu.
Nhìn bóng lưng Thiệu Vân, Tôn Thu Phương bĩu môi: "Hừ, loại gì thế , chồng quản nhờ ngoài quản hộ."
Tô Trường Vinh lắc đầu: "Thiệu Vân thế , chẳng chú ba chịu đựng bao lâu. Haizz, ông em của đúng là ."
Tôn Thu Phương bĩu môi: "Chú mà á? thấy chú mù dở thì . Vợ chọn xong, con dạy cũng nổi. Ông xem con Văn Văn về thì cái nhà cái thể thống gì. Mang tiếng là nhà giáo mà dạy con chẳng , đừng hỏng con nhà là may ."
Tô Trường Quý hiện tại cũng đau đầu nhức óc.
Cao Hồng chẳng chẳng rằng ném con gái về cho ông, hai câu bỏ .
Nhìn vợ cũ ăn diện thời thượng hơn xưa, Tô Trường Quý cũng chút hoài niệm quá khứ. Cao Hồng chẳng thèm liếc mắt ông lấy một cái, ông cũng chẳng dại mà lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh. Dù ông cũng còn là Tô Trường Quý nhu nhược ngày xưa nữa.
Đến khi hồn thì con gái Văn Văn nghênh ngang nhà, trở thành bài toán khó giải đối với ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-508.html.]
Nói ông tình cảm với đứa con gái thì tuyệt đối thể. Mấy năm nay ông từng coi nó là con , mặc nhiên xem nó là nhà họ Cao. Có điều đời ông chắc chẳng sinh thêm mụn con nào nữa, Văn Văn coi như là giọt m.á.u duy nhất, nếu bỏ mặc nó thì thật sự tuyệt tự.
Thế nên Tô Trường Quý cũng đuổi con gái , chỉ đành tính kế hoãn binh, tìm cách thỏa tính tiếp.
Khi Thiệu Vân từ thành phố về, cô bình tĩnh hơn nhiều so với lúc .
Vào nhà, cô hỏi: "Văn Văn ăn cơm ? Để em nấu cho con bé."
Thấy thái độ Thiệu Vân đổi, Tô Trường Quý ngạc nhiên: "Em đồng ý cho Văn Văn ở nhà ?"
Thiệu Vân im lặng bếp, lát bưng một bát mì nước, gọi Văn Văn mấy tiếng thấy trả lời, cô bèn bưng thẳng phòng cho con bé.
Tô Trường Quý thấy trong lòng dấy lên chút áy náy. Trước đó vì chuyện Văn Văn ở mà ông cãi với Thiệu Vân, ngờ cô chẳng những chủ động hòa mà còn chăm sóc con bé chu đáo như thế.
Đợi Thiệu Vân từ phòng Văn Văn , ông kéo tay vợ xuống sô pha: "Thiệu Vân, vất vả cho em quá. Con bé Văn Văn, em cứ dạy bảo nó, quản thế nào thì quản."
Thiệu Vân rút tay , lạnh lùng : "Chuyện dạy dỗ Văn Văn là nghĩa vụ của Cao Hồng, em ý định đó. Văn Văn ở nhà thì Cao Hồng cũng thể chút biểu hiện gì. Em nghĩ thông suốt , nhà chẳng còn nợ nần , cũng chẳng đáng bao nhiêu, bảo Cao Hồng giúp chúng trả nợ, mỗi tháng chu cấp thêm tiền sinh hoạt phí, em đảm bảo sẽ chăm sóc con gái cô t.ử tế."
Hôm nay Tôn Thu Phương nhắc chuyện nợ nần cô tỉnh ngộ.
Dựa đồng lương của hai vợ chồng thì trả nợ cũng thôi, nhưng sẽ chẳng còn dư dả gì. Thằng Tuấn Tuấn mỗi năm một lớn, Tô Trường Quý cha ruột nó, chắc chắn dựa dẫm , cô tích cóp tiền cho con trai . Nếu Cao Hồng tống khứ con gái sang đây thì thôi, xì tiền .