Bên Tô Văn Văn về đến nhà, mặt mũi hầm hầm, thấy Cao Hồng đang trong phòng khách ôm con cho b.ú, vẻ mặt hiền từ, trong lòng tức khắc bốc hỏa.
"Mẹ, con đói." Cô tới ném cái cặp sách lên ghế sô pha, suýt nữa quệt đầu đứa bé. Cao Hồng giật , vội vàng tránh , tức giận Tô Văn Văn: "Con bé , ý tứ gì thế, lỡ đ.á.n.h em thì ?"
"Chẳng đ.á.n.h trúng , hung dữ thế gì, con chỉ yêu nó thôi, yêu con."
"Cái con bé ." Cao Hồng tức giận lắc đầu, sang dỗ dành con trai trong lòng.
Nói về tình thương, trong lòng bà thương nhất tự nhiên vẫn là đứa con gái chung sống bao năm , nhưng con trai còn nhỏ, sức khỏe yếu, bà đương nhiên tốn nhiều tâm sức hơn.
Thấy Tô Văn Văn vui, chắc là ấm ức ở bên ngoài nên về nhà trút giận, bà hỏi: "Làm thế, ai chọc tức ?"
"Còn thể là ai, chẳng là con Tô Mẫn ." Tô Văn Văn đập mạnh ghế sô pha, "Mẹ, xem dựa cái gì mà nó sống thế. Hồi nếu tại nó, ông ngoại con cũng sẽ gặp chuyện, chúng hiện tại cũng sống khổ sở thế . Nó lấy phúc lớn thế, chẳng chỉ là một con nhãi nhà quê thôi , hồi đầu mới đến nhà mặt mũi vẻ quê mùa."
"Văn Văn, con gây sự với Tô Mẫn, bao nhiêu , đừng tiếp xúc với bọn họ nữa, chúng giờ sống cuộc sống của , con trêu chọc gì?"
Nghe con gái trêu chọc nhà họ Tô, Cao Hồng tức đỏ cả mặt.
Người nhà họ Ngô vốn dĩ ý kiến về chuyện bà tái giá, nếu để họ phía còn cắt đứt sạch sẽ với nhà họ Tô, còn náo loạn đến mức nào.
Tô Văn Văn thấy Cao Hồng chẳng những bênh , còn chẳng thèm hỏi chịu ấm ức gì, mở miệng là trách móc, tức khắc cảm thấy chịu nổi, cô dậy : "Được thôi, mặc kệ con thì thôi, dù giờ cũng chỉ thương đứa nhỏ ." Nói xong cô thẳng về phòng .
Nhìn bộ dạng Tô Văn Văn, Cao Hồng tức đỏ hoe mắt, nhưng đứa bé trong lòng đang ngặt nghẽo, bà còn sức mà lo chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-476.html.]
Tô Văn Văn sấp giường một lúc, thấy luôn thương cũng mặc kệ , tức khắc cảm thấy như trẻ mồ côi. Không ai giúp đỡ, cũng ai giống ông bà ngoại ngày xưa, liều mạng bảo vệ cô khi cô bắt nạt.
Bà ngoại cô giờ về huyện dưỡng già, cũng còn quyền uy như , gọi một cuộc điện thoại là thể dạy dỗ kẻ bắt nạt cô một trận. Giờ ở nhà họ Vương, ruột cũng đổi, còn lão già và bà già nhà họ Vương thì càng trông cậy .
Nghĩ nghĩ , dường như chỉ ông chú Vương từng bắt nạt cô là thể giúp một tay.
Chẳng qua chuyện xảy trong xe , hai lâu chuyện. Giờ cô cũng chắc thể thuyết phục ông giúp đỡ .
Suy nghĩ một hồi lâu trong phòng, Tô Văn Văn thở dài một . Vẫn là tìm chú chuyện t.ử tế, giải quyết xong con Tô Mẫn . Để cho bọn họ , cô hiện tại sống sung sướng thế nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Văn Văn quyết tâm nhờ Vương Minh Tùng giúp đối phó với Tô Mẫn. Còn về chuyện Vương Minh Tùng giở trò đồi bại với cô đó, cô quyết định truy cứu nữa. Dù dạo Vương Minh Tùng đối xử với cô cũng tệ, còn cho nhiều tiền tiêu vặt mỗi . Chỉ cần thể giúp cô chèn ép Tô Mẫn, cô sẽ tha thứ cho Vương Minh Tùng.
Buổi tối ăn cơm xong, Tô Văn Văn thẳng đến thư phòng tìm Vương Minh Tùng.
"Chú." Tô Văn Văn thò đầu cửa Vương Minh Tùng đang bên bàn việc.
Vương Minh Tùng đang báo, tiếng thì ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính. Thấy Tô Văn Văn bước , đặt tờ báo xuống bàn, : "Sao thế, chuyện gì ?"
"Vâng." Tô Văn Văn thấy tự nhiên như thì cũng bớt ngượng ngùng. Cô , đến bàn việc, đối diện với Vương Minh Tùng qua cái bàn. "Chú, cháu nhờ chú giúp một việc, ạ?"