Liêu Chiêu Đệ bộ đồ, : "Chi phí may bộ cao như , dù thiết kế thì tớ cũng dám may . Tớ giờ tiết kiệm tiền để học, thể tiêu hết ."
Tôn Yến trêu chọc: "Có gì mà nỡ, Chiêu Đệ nhà xinh thế , học thức, mấy năm nữa tìm tấm chồng thì quần áo gì mà chẳng mặc ."
"Chị Tôn Yến, chị linh tinh gì thế." Liêu Chiêu Đệ đỏ bừng mặt.
Tô Mẫn treo quần áo lên, thấy hai còn đang đùa giỡn, bèn : "Được , chờ khi nào hai kết hôn, em sẽ tặng mỗi một bộ."
"Thật giả đấy? Miễn phí hả?" Tôn Yến thấy thế, mắt sáng rực lên, quên cả trêu Chiêu Đệ.
"Miễn phí." Tô Mẫn nghiêm túc gật đầu.
Tiệc đầy tháng của bé con nhà Kha Uyển diễn đúng thứ Bảy.
Tô Mẫn dậy sớm rửa mặt, chải đầu trang điểm. Để phù hợp với bộ quần áo, cô kẹp một chiếc kẹp tóc nhỏ lên mái tóc ngắn ngang tai, mặc bộ đồ mới may bước khỏi phòng.
Tôn Thu Phương đang bữa sáng bên ngoài, bưng cháo lên nhà chính, thấy con gái mặc bộ thì kinh ngạc mở to mắt. Bà vội đặt bát cháo xuống bàn, bước vài bước đến bên cạnh Tô Mẫn vòng quanh một vòng, đó : "Con gái ăn diện thế , trông thật sự thủy linh nha."
"Đẹp thật hả ?" Tô Mẫn , dang tay xoay ngắm nghía.
"Đẹp, cho con khuôn mặt sắc nước hương trời, nhưng chính con cách ăn mặc hơn khác đấy."
Tô Mẫn xuống bàn, giúp múc cháo: "Mẹ, ý là bản con trông xí chứ gì?"
"Mẹ nào ý đó." Tôn Thu Phương vội : "Con gái còn hơn khối . Trang điểm thế càng hơn."
Tô Mẫn mím môi . Sống một đời, cô quá cầu về ngoại hình. Hơn nữa tuy rạng rỡ như Chiêu Đệ, nhưng cô cũng , khuôn mặt thanh tú, làn da dưỡng trắng trẻo sạch sẽ, bản cô cũng thấy thoải mái.
Khi Tô Trường Vinh từ trong phòng , thấy bộ dạng của con gái cũng ngạc nhiên một phen: "Con gái ba bước thế ba còn nhận . Sau cứ ăn mặc thế mỗi ngày con."
Tôn Thu Phương xong trừng mắt lườm ông một cái: "Nó còn là học sinh, thể ngày nào cũng trang điểm thế , còn học hành nữa chứ?"
"Cái thì liên quan gì ?"
Thấy chồng còn định tranh luận, Tôn Thu Phương đặt đôi đũa cái bát mặt ông: "Ăn cháo của ông ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-441.html.]
Tô Trường Vinh vội ngoan ngoãn cầm đũa ăn cháo, nhưng thi thoảng vẫn khen con gái vài câu.
Tôn Thu Phương cũng để ý đến ông nữa, chỉ dặn dò Tô Mẫn đến nhà giữ lễ nghĩa, đừng gây phiền phức, ăn xong thì về sớm.
Ăn xong bữa sáng, Tô Mẫn thoa chút kem dưỡng lên mặt xách đồ cửa.
Lần cô mua quà gì đắt tiền, chỉ nhờ thợ may mấy bộ quần áo nhỏ bằng vải cotton và giày tất mang đến.
Dù nhà Kha Uyển giàu , cái gì cũng thiếu. Những món đồ thủ công ngược thể hiện tấm lòng thành.
Tiệc đầy tháng nhà họ Ngô tổ chức tại khách sạn mới mở của Ngô Triết.
Khách sạn Tô Mẫn mới chỉ tên chứ từng đến. Khi xe tới nơi, cảnh sắc xung quanh, cô mới hiểu vì lúc Kha Uyển nhặt ba lô của . Hóa khách sạn ngay cạnh công viên.
Vừa cửa khách sạn, nhân viên phục vụ dẫn Tô Mẫn đại sảnh.
Ngô Triết đang tiếp khách, thấy Tô Mẫn đến liền bước tới nhỏ: "Kha Uyển còn ở phòng nghỉ, em đến đó tìm cô nhé."
Nói xong, gọi nhân viên dẫn Tô Mẫn .
Đi từ đại sảnh , Tô Mẫn nhận thấy khách sạn bài trí , nhân viên cũng lễ phép, khác biệt với những tiệm cơm kiểu cũ.
Lên đến tầng hai, nhân viên phục vụ mới dẫn cô dừng cửa một căn phòng cuối hành lang.
"Ngô phu nhân và đang ở bên trong. Xin hỏi cô còn cần giúp đỡ gì ạ?"
Tô Mẫn lắc đầu: "Không cần , cảm ơn chị."
Nhân viên phục vụ nhẹ xuống lầu. Tô Mẫn cửa một chút, mới thử gõ cửa.
Gõ hai tiếng, cửa liền mở.
Cô đang định gọi một tiếng "Chị Uyển", thấy một phụ nữ xa lạ mặc chính bộ quần áo cô thiết kế ở cửa. Tô Mẫn cảm thấy từng gặp phụ nữ nào như , nụ ôn hòa như mây, nhưng ánh mắt trầm tĩnh thấu triệt như nước, khí chất vô cùng xuất chúng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.