Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 419

Cập nhật lúc: 2025-12-28 09:16:51
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Mẫn hết cách đành đồng ý.

 

Thấy thời gian còn sớm, Tôn Thu Phương cũng vội về thành phố ngay, buổi tối ăn cơm xong bà giúp Tô Mẫn dọn đồ xuống lầu, chuẩn tối ngủ ở nhà Tôn Hải, sáng mai tiện đường xe luôn.

 

Nghe Tô Mẫn đây vài ngày, bà ngoại Tôn đang buồn vì sắp chia tay con cháu liền vui vẻ hẳn lên: “Ở thêm mấy ngày , dù cũng thiếu chỗ ngủ.”

 

Lý Mông cũng : “ đấy, Đậu Đậu nhà mợ chị là tối quấy ngay, cả mợ và đều dỗ .”

 

“Có hả Đậu Đậu?” Tô Mẫn bế Đậu Đậu lên, hôn chùn chụt cái má phúng phính của bé.

 

“Chị... Chị...”

 

Đậu Đậu hì hì bi bô.

 

Tô Mẫn thấy, trong lòng vui vẻ, Đậu Đậu : “Đậu Đậu, em gọi gì thế, gọi nữa .”

 

“Chị chị.”

 

Tô Mẫn tít mắt: “Là chị.”

 

“Chị.” Đậu Đậu học theo gọi một tiếng, thì rõ ràng .

 

“Thông minh quá.” Tô Mẫn cao hứng hôn thêm mấy cái mặt đứa bé.

 

Lý Mông thấy con khéo nịnh, : “Cuối cùng cũng học cái tính hũ nút của bố nó.”

 

Bà ngoại Tôn lập tức vui: “Giống Tiểu Hải nhà hồi bé đấy chứ, Tiểu Hải lớn lên mới ít thôi, chứ hồi bé lanh lợi lắm.”

 

Tôn Thu Phương xong nháy mắt với Lý Mông, cả hai đều gật đầu phụ họa.

 

Sáng hôm Tôn Thu Phương dậy sớm bắt xe lên thành phố, Tô Mẫn cũng cùng cửa, tiễn bến xe xong mới đến công viên nhỏ duy nhất trong huyện.

 

Buổi sáng vắng , chòi nghỉ mát ai . Tô Mẫn uống sữa đậu nành mới mua, sách.

 

Đột nhiên, mắt tối sầm, mắt cô ai đó dùng tay che từ phía .

 

“Đoán xem tớ là ai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-419.html.]

 

Mắt Tô Mẫn che , vùng da quanh mắt cảm nhận sự thô ráp từ lòng bàn tay. Cô thầm nghĩ, bàn tay trắng trẻo của tên nhóc giờ cũng thô ráp thế nhỉ.

 

“Tiết Tiểu Bạch, buông là tớ hất sữa đậu nành đấy.”

 

dứt lời, bàn tay che mắt liền buông . Tiết Miễn từ phía lên đối diện, khuôn mặt đen chút phục: “Sao đoán nhanh thế.”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Mẫn đặt cốc sữa đậu nành xuống bàn, gấp sách : “Cậu tưởng ai cũng như , lớn tướng còn chơi trò bịt mắt. Với , cái giọng vỡ tiếng của khó như thế, tớ một quên .”

 

Nghe Tô Mẫn trêu chọc, Tiết Miễn nhíu mày: “Sao mà khó , cái gọi là sự trưởng thành của đàn ông, hiểu ? Đợi qua giai đoạn , tớ sẽ là một đàn ông thực thụ.”

 

Tô Mẫn , quan sát . Trong lòng nghĩ thầm, Tiết Miễn vẫn vui vẻ hớn hở như , chắc là thi cử lắm đây.

 

Tiết Miễn thấy cô tranh luận như khi, đưa tay khua khua mặt cô: “Này, nghĩ gì thế?”

 

“Cậu kế hoạch gì cho tương lai ?” Tô Mẫn thu ánh mắt, giả vờ lơ đễnh hỏi.

 

Nghe Tô Mẫn hỏi , Tiết Miễn vui vẻ : “Sao dự định của tớ thế?”

 

Cậu Tô Mẫn với đôi mắt sáng lấp lánh.

 

Tô Mẫn đến mức sởn gai ốc, hiểu lầm gì , vội : “Tớ lo lắng chuyện thi cử của thôi mà.”

 

“Hóa là thế.” Mặt Tiết Miễn thoáng chút thất vọng, đưa tay cầm lấy cuốn sách của Tô Mẫn, lật giả vờ quan tâm : “Tớ định du học, tớ xin trường thương mại ở Mỹ .”

 

“Ra nước ngoài?” Tô Mẫn sững sờ.

 

Cô vốn chỉ kết quả thi đại học của Tiết Miễn, ngờ nhận câu trả lời . Nghĩ đến việc Tiết Miễn sẽ Mỹ xa xôi như , lẽ chẳng còn cơ hội gặp mặt, trong lòng cô tránh khỏi chút hụt hẫng.

 

Tiết Miễn thấy cô im lặng, cũng lời giữ nào, trong lòng càng khó chịu. Cố ý : “Sau tớ định ở bên đó luôn, cũng khi nào về, nếu thời gian thì thư cho tớ nhé.”

 

Tô Mẫn gật đầu. Trong lòng thầm trấn tĩnh : “Qua bên đó cũng , chúng nên đây đó cho , thế giới rộng lớn lắm, cứ ru rú một chỗ cũng phí.”

 

Tiết Miễn trong lòng ấm ức, nhưng cãi với Tô Mẫn lúc , sợ cô quên hẳn bạn như . Cậu gượng gạo hỏi: “Còn , định nước ngoài ?”

 

 

 

 

Loading...