Nghe nguyên do, Tôn Hải lập tức biến sắc, vẻ mặt tán đồng Tôn Binh: “Anh , thể đối xử với con cái như , nhà đến mức đó .”
“Chúng cháu chắc con ruột của họ , chắc là nhặt thôi.” Tôn Cường tức giận .
“Đừng bậy.” Bà ngoại Tôn vỗ nhẹ tay cháu.
“Vốn dĩ là thế mà, bắt chị cháu bỏ học cấp hai kiếm tiền cho họ, học phí của cháu vẫn là chị cháu đóng đấy. Giờ cháu nghiệp, thấy công trường lương cao liền bắt cháu công trường.”
Tôn Cường càng mắt càng trợn trừng lên.
Tôn Binh em trai và con cái trách móc, trong lòng khó chịu, ông cúi đầu im lặng để mặc họ . Một lúc mới cất lời: “Yến Yến, Cường Tử, các con đừng giận bố nữa. Bố đến cũng là để với các con, bố định về quê, cày cấy ruộng đồng của nhà . Cuộc sống thành phố , bố sống nữa.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nghe lời Tôn Binh, trong phòng đều kinh ngạc ông.
Họ cứ tưởng Tôn Binh đến để bắt hai đứa về nhận , ngờ chuyện .
Tôn Yến chút tin: “Mẹ thể đồng ý ?”
“Mẹ con đồng ý thì bố về một . Ruộng nhà nhiều, bố một cũng xuể.”
Tôn Binh chỉ cần nghĩ đến cuộc sống ở quê là thấy thoải mái hơn ở thành phố gấp bao nhiêu . Về đó chịu sự quản thúc của ai, gì thì .
Nghe bố về dự định tương lai, Tôn Yến và Tôn Cường lúc mới tin một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-417.html.]
Tôn Thu Phương : “Anh cả, đột nhiên ý nghĩ , thật sự về ạ?”
Tuy bà thích chị cả lắm, nhưng cũng hy vọng nhà sống . Lúc đồng ý cho thành phố thì họ cứ nằng nặc đòi . Kết quả giờ sống dở c.h.ế.t dở đòi về, cũng về là đúng sai.
Tôn Binh gật đầu: “Phải về thôi, mặc kệ phục , năng lực thì đừng cố đ.ấ.m ăn xôi. Cứ từ từ mà sống, cũng sẽ thôi.” Nghĩ thông suốt , Tôn Binh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Trước cứ chạy theo so bì với các em, mệt mỏi thở nổi, cả ngày như đ.á.n.h . Giờ thì , dù cũng nhà để ở, đất để cày.
Thời gian tự chủ cũng chẳng còn bao nhiêu năm nữa, chỉ mong mảnh đất cắm dùi, giờ như mờ mắt, cứ chạy theo lên thành phố, kết quả còn khổ hơn ở quê.
Thấy bố thật sự về, Tôn Yến mếu máo: “Bố, bố về cũng , đợi con kiếm nhiều tiền gửi về cho bố, nhà xây cái nhà to ở quê.”
Tô Mẫn nãy giờ vẫn im lặng, thấy bác cả thật sự về, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô chỉ lo gia đình bác cả cứ cố chấp bám trụ thành phố. Cô suy nghĩ : “Bác cả, bác về quê thì là mua ít dê thả núi, hoặc nhận thầu ngọn núi trồng cây ăn quả xem . Hiện tại mấy thứ đều dễ bán, cho dù về quê cũng thể phát triển thế mạnh nông thôn, cuộc sống sẽ lên thôi ạ.”
“Mẹ thấy cách của Mẫn T.ử đấy.” Bà ngoại Tôn vui vẻ : “Con và Quế Hoa ở thành phố thuê cho , lương lậu chẳng bao nhiêu, nhà cửa , cứ lo mãi. Giờ con về, theo cách Mẫn T.ử , tự trồng cây bán quả, nuôi lợn nuôi dê, cuộc sống thể ?”
Tôn Binh nghĩ đến những điều , Tô Mẫn , ông cũng thấy viễn cảnh đó thật . , tội gì lên thành phố những việc hợp với , ông cả đời chỉ ruộng, gắn bó với đất đai, thà về quê trồng trọt chăn nuôi còn hơn, cuộc sống chắc gì kém các em.
Ông nghĩ nghĩ : “Nghe còn thể nhận thầu ao cá nữa, haizz, các cô các chú thấy ở quê cũng khối cách kiếm tiền. Sao nhỉ.” Ông Tôn Yến và Tôn Cường: “Yến Yến, Cường Tử, các con về nhà cũng lo thiếu cái ăn.”
Tôn Yến hít mũi, ủy khuất : “Bố, con và Cường T.ử cũng thật sự từ mặt bố , bọn con chỉ là chấp nhận trong nhà chẳng tí tình nào. Bố yên tâm, đợi bố về quê, con và Cường T.ử rảnh rỗi sẽ về thăm bố. Vốn liếng ăn con sẽ cố gắng kiếm. Cả nhà cùng nỗ lực, nhất định sẽ ngày mở mày mở mặt.”