Cô ngờ ngày kiếm tiền từ Tiết Miễn. bà nội Tiết kể, Tiết Miễn nổi tiếng là kén chọn, bà mắt quần áo cô đây.
Nhìn ảnh Tiết Miễn, Tô Mẫn nhớ đến chuyện thi cử của bạn. Chỉ còn mấy ngày nữa thôi, nhận thư , chuẩn thế nào .
Kỳ thi đại học đối với học sinh lớp 12 đều là sự kiện mong chờ sợ hãi.
Vì chuẩn cho kỳ thi, khí trong trường trở nên vô cùng bận rộn. Đặc biệt là những ngày diễn kỳ thi, cả thành phố đều chìm trong khí căng thẳng.
Tô Mẫn là học sinh khối nên nghỉ ba ngày để nhường trường điểm thi.
Vì ôn tập, Liêu Chiêu Đệ cũng cửa hàng bán quần áo mà đến nhà Tô Mẫn học nhóm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Cứ nghĩ đến cảnh hai năm nữa bọn cũng như thế , tớ tối ngủ ngon luôn." Liêu Chiêu Đệ bài tập một lúc ngẩng đầu than thở.
Tô Mẫn : "Sợ gì chứ, đằng nào chẳng trải qua một . Chỉ cần ngày thường học thì lo thi trượt. Chiêu Đệ , niềm tin bản chứ."
Hiện tại cô thấy căng thẳng cho , chỉ lo cho Tiết Miễn.
Nghĩ đến việc Tiết Miễn từng thề thốt sẽ thi trường , cô lo lắng. Cô đợi thi xong thư hỏi thăm, nhưng sợ nếu thi mà nhắc đến thì buồn.
Tô Mẫn cũng thời gian lo lắng bao lâu vì kỳ thi cuối kỳ của chính cô cũng đến gần.
Lần Tô Mẫn đặt mục tiêu lọt top 10 của lớp. Những trường đại học cô nhắm đến đều khá , nếu ở lớp mà lọt top 10 thì khó hy vọng.
Sau hai ngày thi cử căng thẳng, Tô Mẫn như mất hồn, sụt hẳn một vòng eo.
Tôn Thu Phương xót con gái, định tẩm bổ cho con. Bữa tối, bà gắp thức ăn cho con ý định về quê thăm bà ngoại.
" , con thi xong nghỉ , con về huyện thăm bà ngoại con . Mấy tháng gặp bà."
Tô Mẫn vốn định nghỉ hè sẽ tâm ý lo công việc cửa hàng, nhưng sắp xếp thế cũng tiện từ chối. Dù cũng lâu thật gặp bà ngoại, đúng là nên về thăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-410.html.]
Cô gật đầu đồng ý. Trong lòng tính toán sẽ về chơi vài ngày, buổi tối tranh thủ thiết kế, dù cũng vội, cứ từ từ vẽ. Hơn nữa cô vẽ xong một mẫu thì bảo Tôn Yến cho thợ bắt đầu may luôn, cũng chậm trễ thời gian.
Ngày hôm , Tôn Thu Phương thu dọn đồ đạc ở nhà, cửa hàng giúp Tô Trường Vinh kiểm kê sổ sách, chuẩn đợi một ngày nữa sẽ đưa Tô Mẫn về quê chơi hai hôm.
Tô Mẫn cũng yên ở nhà, nhân lúc nghỉ học, cô chạy cửa hàng xem tình hình buôn bán.
Đến nơi thấy Tôn Yến đang tiếp khách thử đồ, Liêu Chiêu Đệ bên cạnh, Tô Mẫn bèn kể chuyện sắp về huyện.
"Cậu cũng lâu về, định về thật ?"
Liêu Chiêu Đệ lắc đầu quầy quậy: "Tớ về , , giờ về gì. Nói nữa, tớ mà về dây dưa dứt. Tô Mẫn, mấy ngày nay tớ nghĩ thông , ở đó cơm ngon canh ngọt cũng bằng ở đây húp cháo loãng mà tự do. Tớ bao giờ đó nữa."
Tô Mẫn thở dài: "Được , miễn vui là , tớ chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Lúc Tôn Yến tiếp khách xong, Tô Mẫn sắp về quê cũng sán gần: "Cô với em bao giờ ? Cho chị nhờ xe về cùng với. Ở đây để Chiêu Đệ trông một hôm, chị về một đêm hôm lên ngay."
Tô Mẫn hỏi: "Làm gì mà gấp thế chị?"
Tôn Yến thở dài: "Chị cũng chẳng về, nhưng thằng Cường T.ử thư bảo nó thi cấp ba xong. Lần thi chắc xong , nó chị về một chuyến bàn chuyện tương lai."
Nghe nhắc đến Cường Tử, Tô Mẫn mới nhớ em họ năm nay cũng thi nghiệp cấp hai.
Nếu lỡ dở thì giờ cũng học cùng khối với cô .
"Thế Cường T.ử tính toán gì ? Không thể cứ lêu lổng mãi ."
"Chị đang lo đây. Mẹ chị cứ lải nhải bảo đợi nó học xong cấp ba thì kiếm tiền. Nói thật, chị chịu khổ đủ , nó cũng khổ theo, nên nó cái gì đó tiền đồ, đừng vết xe đổ của chị. Cường T.ử bảo nó đầu chữ nào, con đường học hành coi như bỏ."