Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 404

Cập nhật lúc: 2025-12-28 09:16:35
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tuyệt quá!" Liêu Chiêu Đệ vỗ tay reo lên, "Tớ ăn lẩu xiên que."

 

"Không thành vấn đề." Tô Mẫn mỉm .

 

Trương Thanh Thanh vui vẻ, trong lòng cũng vui lây. Ban đầu cô việc chăm chỉ vì giữ , nhưng giờ thấy vui sướng vì thành một tác phẩm chung, cô chợt cảm thấy công việc chỉ là kiếm tiền, mà còn là một việc ý nghĩa.

 

Tối hôm đó, Tô Mẫn mang bộ quần áo về nhà.

 

Tôn Thu Phương và Tô Trường Vinh thấy thành phẩm cũng tròn mắt ngạc nhiên.

 

Hai sống quá nửa đời , đầu tiên thấy bộ quần áo tinh xảo đến thế.

 

Tôn Thu Phương ghé sát , chỉ hoa văn : "Mẫn Tử, cái là thêu thật hả con?"

 

"Mẹ, đây là hàng thêu Tô Châu chính hiệu đấy ạ. Người thợ thêu truyền nghề từ các tú nương Giang Nam đấy."

 

"Ba hàng thêu Tô Châu là cái gì cô con gái ngốc ạ, nhưng thêu thế đúng là thật." Tô Trường Vinh gật gù, chỉ phần eo rộng thùng thình: "Cơ mà chỗ dún dún như bông hoa thế ?"

 

Tô Mẫn đưa tay kéo nhẹ phần bên hông, lớp vải lập tức duỗi thẳng .

 

Thấy Tôn Thu Phương trố mắt, vội can ngăn: "Đừng kéo, hỏng bây giờ."

 

"Không hỏng , bộ quần áo thể chỉ mặc một , thế thì phí quá. Nên con thiết kế phần co giãn . Lúc bụng to thì nó căng là phẳng lì, đợi sinh xong mặc thì chỗ sẽ co thành đường diềm xếp nếp hình hoa."

 

"Hóa là thế, con bé lắm ý tưởng thật." Tôn Thu Phương cảm thán, sờ thử nhưng sợ hỏng, cuối cùng nhịn mới rón rén chạm nhẹ một cái.

 

"Vải mềm thật đấy, hóa đây là lụa tơ tằm . Nghe ngày xưa chỉ đại phú đại quý mới mặc, dân thường cơ hội."

 

Tô Mẫn thầm nghĩ, bây giờ cũng tiền mới mặc chứ. Người thường ai rảnh mà may mấy bộ . Ngay cả cô còn chẳng dám mặc.

 

Quần áo xong sớm hơn dự kiến, Tô Mẫn bên Kha Uyển lấy nên cũng vội đưa sang, định đợi thứ Bảy nghỉ mới mang qua.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Không ngờ đến thứ Bảy, Kha Uyển gọi điện đến nhà Tô Mẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-404.html.]

 

Hóa thành phố B thăm bạn, vì mệt quá nên động thai, viện mấy ngày, về . Mấy hôm nay đỡ hơn mới gọi về nhà, chuyện Tô Mẫn đến tìm.

 

hiện tại cô thể về, nên nhờ chồng mang giúp lên thành phố B.

 

Tô Mẫn lý do thì thở phào nhẹ nhõm. Tốn bao tâm huyết bộ quần áo, nếu bán thì cô cũng tiếc lắm.

 

Tối hôm đó ông Ngô lái xe qua lấy đồ. Mở hộp xem thoáng qua, ánh mắt ông ánh lên vẻ hài lòng. Ông đóng hộp đưa tiền cho Tô Mẫn.

 

Tô Mẫn xấp tiền trong tay, kinh ngạc: "Hai ngàn đồng ạ?" Không đếm nhầm chứ?

 

Ngô Triết : "Chú là thương nhân, chú giá trị của thứ . Đây là vợ chú dặn , những bộ đồ đây của cô đều giá tầm . Sau nếu thêm, chú sẽ cho đưa qua ."

 

Tô Mẫn còn kịp phản ứng thì Ngô Triết cầm đồ mất.

 

Tôn Thu Phương cũng kinh ngạc con gái: "Con gái ơi, cái áo kiếm nhiều tiền thế ?"

 

Tô Mẫn gật đầu, chính cô cũng ngờ nhiều thế. Cô tưởng cùng lắm là mấy trăm đồng.

 

Cô nhẩm tính chi phí vật liệu, thời gian và nhân công, thấy cái giá cũng hợp lý. Dù để nó cô cũng tốn kém ít. Xem đây cô định giá đồ đặt may thấp. loại khách sộp thế đúng là gặp may mới .

 

Bán áo, Tô Mẫn tự tính toán lợi nhuận chia tiền lương cho tham gia.

 

Vốn định cuối tháng mới phát, nhưng thấy Trương Thanh Thanh đến, trong tay tiền nên cô phát luôn.

 

Lần chia tiền thể là hậu hĩnh nhất từ đến nay. Các thợ may tham gia và Trương Thanh Thanh đều vui mừng khôn xiết.

 

Đặc biệt là Trương Thanh Thanh, đây là đầu tiên cô nhận lương, còn cầm trong tay hơn 300 đồng, tim cứ đập thình thịch liên hồi.

 

Hồi ở trong thôn, vì chữa bệnh cho bà nội nên mỗi năm nhà cô chẳng dư bao nhiêu. Lúc mất mùa còn nộp thuế lương thực, trong nhà đủ ăn đủ uống là may, bao giờ cầm quá 300 đồng.

 

 

 

 

Loading...