Đường Mạn dẫn cả đoàn bộ đến công viên. Mọi sống ở thành phố lâu nên ai cũng quen thuộc chỗ , nhưng đông vui nên khí náo nhiệt. Dọc đường, Đường Mạn đầu, tỏ thái độ xa cách với Tô Mẫn. Liêu Chiêu Đệ thì thầm: "Hai cãi ?" Tô Mẫn lắc đầu: "Tớ ." Cô cũng chẳng để bụng, tính tình trẻ con đổi thất thường, cô theo kịp nên mặc kệ.
Dọc đường cô kể chuyện cửa hàng với Chiêu Đệ. Đến nơi, mấy bạn máy ảnh lôi chụp tíu tít. Chiêu Đệ chụp ảnh bao giờ nên kéo Tô Mẫn chụp chung. Chụp xong, bạn nam cầm máy ảnh thấy lớp trưởng Đường Mạn chịu chụp liền kéo cô nàng , tiện tay đẩy Tô Mẫn cùng: "Mau chụp với lớp trưởng một kiểu nào."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đường Mạn thấy Tô Mẫn liền sa sầm mặt, chỗ khác. Tô Mẫn thấy khó hiểu, nhưng bạn chụp ảnh hô thì cũng lên ống kính. "Tách" một cái. Cậu bạn chụp ảnh ngẩng lên : "Sao thế , Đường Mạn chụp cứ như Tô Mẫn nợ tiền mấy trăm đồng . Ha ha ha!"
Đường Mạn bĩu môi bỏ . Tô Mẫn thấy cô nàng vô lý quá nên cũng chẳng buồn bắt chuyện, xách cặp tìm chỗ nghỉ. Cô vốn thích ồn ào, theo cho hòa đồng thôi, chứ bản tính vẫn thích yên tĩnh. Cô tìm một chỗ vắng vẻ cạnh bồn hoa, lấy bản vẽ tô màu tối qua tiếp tục thiện.
Liêu Chiêu Đệ định theo nhưng các bạn khác kéo chụp ảnh.
Tô Mẫn vẽ vài nét thì bỗng thấy tiếng động lạ phát từ phía trong bồn hoa rậm rạp. Tiếng thở dốc kèm theo tiếng thì thầm to nhỏ.
Tô Mẫn tưởng nhầm nên tiếp tục vẽ. âm thanh quái dị vang lên, kèm theo tiếng hít thở dồn dập và tiếng chuyện. Tuy từng trải qua chuyện nam nữ, nhưng thời gian sống ở ký túc xá kiếp cô từng mấy chị em kết hôn kể chuyện tế nhị, nên cô lờ mờ đoán chuyện gì đang xảy , mặt đỏ bừng vì ngượng. Cô vội vàng thu dọn đồ đạc định bỏ .
"Tô Mẫn, ở đây ?"
Liêu Chiêu Đệ tươi chạy tới, để ý sắc mặt kỳ lạ của Tô Mẫn: "Tớ kéo chụp ảnh, tìm mãi thấy , một ở đây gì thế?"
"Không gì cả, tớ nghỉ một lát thôi, tối qua ngủ ngon. Mình thôi." Cô nhét vội đồ cặp, xách cặp định kéo Liêu Chiêu Đệ ngay.
Đột nhiên, từ trong bồn hoa truyền tiếng bước chân. Tô Mẫn thầm kêu , kéo tay Liêu Chiêu Đệ mạnh hơn.
"Tô Mẫn, mày đó cho tao!"
Nghe giọng quen thuộc, Tô Mẫn . Cô sững sờ thấy Tô Văn Văn đang ngay lưng, bên cạnh là một nam sinh trông cũng sáng sủa nhưng vẻ mặt mấy đàng hoàng. Dù trời nóng lắm nhưng Tô Văn Văn mặc váy ngắn màu hồng, tóc b.úi cao, mặt còn trang điểm. Cô Tô Mẫn đầy thách thức: "Vừa nãy mày gì ở đây? Mày thấy cái gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-392.html.]
Tô Mẫn cảm thấy Tô Văn Văn đúng là "lạy ông ở bụi ", dù cô thấy gì thì câu cũng đoán cô ả chuyện mờ ám.
Cô đáp: "Tao chẳng thấy gì cả, tao chỉ vẽ tranh thôi. Đang định tìm các bạn với Chiêu Đệ đây."
"Mày đừng điêu, nãy mày vội thế, chắc chắn là thấy gì ." Tô Văn Văn nghiến răng.
Tô Mẫn thấy cô hùng hổ dọa bèn hỏi ngược : "Vậy mày xem tao thấy cái gì?"
"Dô, con bé cũng ghê gớm nhỉ." Gã trai 17-18 tuổi bên cạnh lên tiếng cợt nhả.
Tô Mẫn nhíu mày : " gây chuyện, các cũng đừng khó , thì ầm lên cả hai bên đều mất mặt." Nếu Tô Văn Văn cứ dây dưa, cô cũng sẽ để yên.
Tô Văn Văn vốn đang chất vấn, Tô Mẫn thế thì coi như ngầm thừa nhận thấy chuyện , thẹn quá hóa giận lao Tô Mẫn. Tô Mẫn định tránh nhưng nhanh bằng, Tô Văn Văn giật mạnh cái cặp sách ném văng xa.
"Tô Mẫn, tao cho mày , mày mà dám hé răng nửa lời thì tao tha cho mày ."
"Sao chị đ.á.n.h ?" Liêu Chiêu Đệ sợ hãi nhưng vẫn trừng mắt bảo vệ Tô Mẫn.
"Tao thích đ.á.n.h đấy thì ?" Tô Văn Văn trừng mắt hung dữ như trút hết bực dọc.
Tô Mẫn sợ cô hại Chiêu Đệ nên kéo bạn lưng. Đang định lên tiếng thì hét lớn: "Làm gì đấy? Muốn đ.á.n.h hả?"