Tô Mẫn xúc đậu phộng : "Trước đúng là tiệm tạp hóa, mở rộng thì gọi là siêu thị."
Ánh mắt Doãn Tĩnh Tô Mẫn đầy vẻ ngạc nhiên và ngưỡng mộ. Trước cô bé cứ tưởng điều kiện nhà Tô Mẫn bình thường nên chút xa cách, hóa là "tàng long ngọa hổ", thích khoe khoang.
Chọn đồ xong, mấy mang quầy thanh toán. Tôn Thu Phương còn đặc biệt gói thêm ít kẹo tặng kèm. Tô Mẫn vốn nhận vì sợ mang tiếng ưu ái, nhưng cô kiên quyết đưa. Con gái dẫn bạn đến ủng hộ mà chút quà thì trông keo kiệt quá.
Xách đồ cửa, Tôn Thu Phương còn gọi với theo: "Ba con hôm nay mới nhập lô trái cây về, lấy một ít ?"
"Thôi ạ, thế đủ , tiền quỹ lớp còn tiết kiệm."
Tô Mẫn xách đồ, Doãn Tĩnh và Trương Phán Phán mỗi cũng xách một túi. Vì vội về nên Tô Mẫn nán chuyện nhiều, chào cùng các bạn về. Đồ đạc mang đến ký túc xá giao cho Đường Mạn. Tô Mẫn nhân tiện ghé qua cửa hàng quần áo.
"Hóa điều kiện nhà Tô Mẫn thế, mà chẳng bao giờ kể lể. là giàu thật sự thì càng kín tiếng." Doãn Tĩnh nghĩ từng ý nghĩ coi thường gia cảnh Tô Mẫn mà thấy hổ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trương Phán Phán thở dài gật đầu. Mọi ai cũng điều kiện, chỉ nhà là nghèo. Cô bé tự nhủ học thật giỏi để công việc , kiếm nhiều tiền.
Cửa hàng thời trang Tú Sắc dạo ăn càng khấm khá. Mấy mẫu thiết kế mới của Tô Mẫn nhiều ưa chuộng. Xưởng nhỏ mấy hôm nay việc ngơi tay.
Khi Tô Mẫn đến thì trời tối. Tôn Yến và Liêu Chiêu Đệ đang dọn hàng chuẩn về. Thấy Tô Mẫn, Tôn Yến vui vẻ : "Ơ, Chiêu Đệ bảo hôm nay em siêu thị mua đồ cho lớp mà?"
"Mua xong , tớ nhờ bạn mang về qua đây luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-391.html.]
"Vội qua gì, chạy chạy mệt ." Tôn Yến cất giá treo đồ trong, tiếp: "À đúng , hôm nay một chị đến đặt may quần áo, nhưng chọn mãi ưng mẫu nào."
Tô Mẫn thấy lạ, cô đang trong giai đoạn mày mò, mẫu vẽ chắc hợp gu .
Dọn xong, Tôn Yến thêm: " chị thấy chị bụng to như , chắc là khó tìm đồ ưng ý."
"Là phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ạ?"
"Ừ, sắp tham gia sự kiện quan trọng gì đó, nhưng bụng to nên tìm đồ phù hợp. Nghe giới thiệu bên đặt may nên tìm đến, tiếc là chọn ."
Tô Mẫn : "Đồ của em thiết kế cho bình thường, bà bầu mặc hợp."
"Thì em thiết kế thêm . Chị thấy chị vẻ khó xử lắm. Nếu khách bầu bí đến mà thì cũng giúp họ giải quyết rắc rối, đúng ?"
Nghe Tôn Yến , Tô Mẫn nghĩ kỹ , thấy việc mở rộng đối tượng khách hàng cũng . Đời cô từng ở một cửa hàng váy cưới, ở đó cả lễ phục hội. Cô từng ngắm những bộ váy lộng lẫy và thầm ao ước. Giờ cô thiết kế, trong lòng bỗng ngứa ngáy vẽ vài mẫu lễ phục , dù bán thì cũng vui mắt.
Tối về nhà, Tô Mẫn bài tập xong, học thêm từ vựng lấy giấy b.út . Cô phác họa những mẫu lễ phục từng thấy ở kiếp , chỗ nào nhớ rõ thì tự thêm thắt theo thẩm mỹ của . Cô phối màu đỏ và xanh thiên thanh, một màu nhiệt huyết sang trọng, một màu thanh nhã thoát tục.
Vẽ xong hai mẫu, cô chợt nhớ đến lời Tôn Yến về vị khách mang thai. Cô nhớ đến kiểu váy Hàn Quốc cạp cao (Hanbok cách tân) ưa chuộng, thắt ngay n.g.ự.c xòe rộng xuống, che bụng cực . Tô Mẫn kết hợp kiểu dáng lễ phục hội. Phần n.g.ự.c cô thiết kế tay ngắn bồng bềnh kiểu công chúa, phần eo đẩy lên cao ngay n.g.ự.c. Vẽ xong bản thảo, kịp tô màu thì buồn ngủ, cô cất cặp sách ngủ sớm để mai còn dậy chơi.
Sáng hôm , Tô Mẫn dậy sớm đeo cặp sách đến trường hội quân. Đây là đầu cô tham gia dã ngoại cùng lớp nên cũng chút tò mò. Đến trường, Đường Mạn thấy cô thì bĩu môi, chẳng thèm chào hỏi mà chỉ điểm danh. Tô Mẫn khẽ nhíu mày, cô nàng dở chứng gì.