Tô Mẫn lắc đầu: "Cháu sẽ hợp tác với Tam Diệp nữa. cháu cũng sẽ trả thù. Từ nay về đường ai nấy , cháu và Tam Diệp còn liên quan gì nữa."
Diệp Linh cô đầy oán hận: "Cô vô tình vô nghĩa như , chúng cũng chẳng thèm. Uổng công ba đối với cô, luôn đỡ cho cô, giờ trở mặt nhanh thật."
Tô Mẫn nhạt: "Cô Diệp, cô nghĩ nhiều quá . Quan hệ giữa và xưởng trưởng Diệp chỉ là đối tác ăn, dựa lợi ích. Không phức tạp như cô ."
Tôn Thu Phương thấy nhà họ Diệp trách móc con gái , vội lên tiếng: "Được , các gặp con gái , lời hứa bồi thường ở đồn công an cũng thực hiện. Đừng đưa yêu cầu gì nữa, thì để yên . Lần là nể tình xưởng trưởng Diệp bệnh tật nên mới đến, đừng tưởng chúng dễ bắt nạt."
Bà Diệp gạt nước mắt: "Các chị yên tâm, tiền chúng sẽ đưa, đừng kích động ông nhà nữa."
Tôn Thu Phương mím môi, kéo tay Tô Mẫn: "Con gái, thôi, về."
Tô Mẫn gật đầu, cũng chẳng nán . Cô nhớ tình cũ bao dung. Xưởng trưởng Diệp bất nhân bất nghĩa , cô sẽ mềm lòng mà tha thứ.
Tưởng rằng Diệp Vĩnh Phúc qua khỏi, ai ngờ mấy ngày Tô Mẫn đến lấy tiền bồi thường thì tin ông qua cơn nguy kịch, đang an dưỡng trong bệnh viện. Tuy nhiên, di chứng để là liệt nửa , thể quản lý Tam Diệp nữa.
Tam Diệp hiện giờ cũng vì chuyện mà đồng nghiệp trong ngành ghẻ lạnh. Hơn nữa ai cũng Tam Diệp phất lên là nhờ Tô Mẫn, giờ hai bên thành kẻ thù, Tô Mẫn chắc chắn sẽ giúp đỡ nữa, nên tương lai của Tam Diệp thật mờ mịt. Những đối tác đây cũng lũ lượt kéo đến trả hàng. Tam Diệp lâm cảnh khốn cùng.
Khi đưa tiền bồi thường, Diệp Linh trừng mắt Tô Mẫn: "Cô vô tình vô nghĩa, thiếu tình như , xã hội chẳng ai thèm thiết . Cô cứ chờ đấy, Tam Diệp sẽ sụp đổ dễ dàng thế . Không Tô Mẫn cô, Tam Diệp vẫn sẽ kinh doanh trong tay ."
Tô Mẫn đáp: "Vậy chúc Tam Diệp tài vận hanh thông."
Tôn Thu Phương mặt lạnh tanh nhận tiền, đếm kỹ mới kéo Tô Mẫn : "Hừ, sớm rõ bộ mặt thật của cái xưởng đó cũng , đỡ tốn công sức kiếm tiền cho họ mà chẳng gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-389.html.]
Diệp Linh nghiến răng theo bóng họ xa.
Trở thành phố, Tô Mẫn chia khoản tiền bồi thường cho cửa hàng với Tôn Yến. Cầm tiền trong tay, Tôn Yến vui mừng khôn xiết, nhưng cất tiền xong lo lắng cho tương lai của cửa hàng.
"Sau chỗ nhập hàng thì hả em? Mình thể cứ thế mãi ."
Tô Mẫn cũng đang suy tính việc . Sau vụ Tam Diệp, cô hợp tác với xưởng may nào nữa. cửa hàng thể đóng cửa, giờ chỉ cô, còn Tôn Yến, cô thể để chị họ thất nghiệp khi bỏ việc ở quê lên đây theo cô.
"Chị Yến, là thế , chúng thuê vài về công, cho họ việc ngay tại chỗ chị và Chiêu Đệ ở . Mình mở một xưởng nhỏ, thuê ba bốn may quần áo. Đồ bán trong cửa hàng sẽ do em tự thiết kế."
"Mình tự thuê công nhân á?" Tôn Yến trố mắt.
Tô Mẫn gật đầu: "Lúc em với Chiêu Đệ cũng ý tưởng , nhưng Chiêu Đệ bận học, em cũng thời gian quản lý. Giờ chị giúp quản lý . Mẫu mã em vẽ, các chị chỉ việc phụ trách sản xuất thôi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tôn Yến kế hoạch của Tô Mẫn, tuy kinh ngạc nhưng cũng đầy phấn khích. Hiện tại cửa hàng chỉ cô, nếu thuê thì cô sẽ quản lý. Tuy chỉ là xưởng nhỏ vài nhưng cũng là một bước tiến lớn.
"Mẫn Tử, cứ thế . Chị cũng may vá, thuê thêm ba nữa là , bán may. Cũng lo hàng tồn kho."
Tô Mẫn : "Như chúng còn thể tự kiểm soát chất lượng và lượng." Cô chợt nhớ đến một thuật ngữ nổi tiếng: thời trang cao cấp (Haute Couture). Sau giàu ngày càng nhiều, họ thích mua đồ may sẵn mà tìm đến nhà thiết kế để đặt may đo riêng. Một bộ quần áo như thế thể bằng khác kiếm cả tháng trời. Tất nhiên cửa hàng của họ hiện tại đạt đến đẳng cấp đó, chỉ là tiệm may lớn hơn một chút thôi.