Tô Mẫn trong lòng cũng khó chịu. Vốn chỉ là chuyện ăn kiếm tiền, thuận mua bán, ai ngờ xảy cơ sự .
Tô Mẫn đến tuổi thành niên nên việc đều do Tôn Thu Phương và Tô Trường Vinh giải quyết, bao gồm cả việc bồi thường cho cửa hàng quần áo.
Diệp Vĩnh Phúc viện, việc trong nhà do vợ và con gái ông lo liệu. Bà Diệp là bà nội trợ kiểu mẫu, hiểu nhiều, thiếu chủ kiến, nên Diệp Linh phụ trách việc bồi thường.
Cô đồng ý bồi thường, nhưng điều kiện là Tô Mẫn đến bệnh viện thăm cha cô một .
Tôn Thu Phương đồng ý ngay: "Còn gặp con gái gì? Các tâm địa độc ác, hại nhà như thế còn đòi gặp con . Con gái sẽ giúp gì các nữa ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Diệp Linh đỏ mặt, nhưng vì lý lẽ thuộc về nên đành nhẫn nhịn, cứng cổ : "Dù thế nào thì lúc ba cũng cho cô một cơ hội, nếu cô cũng chẳng kiếm tiền. Lần ba sai, nhưng thể phủ nhận ân tình ."
Tôn Thu Phương gay gắt: "Nếu các cứ uy h.i.ế.p kiểu đó thì chúng gặp ở đồn công an."
Diệp Linh tính tình ương ngạnh, hai bên cứ thế giằng co. Cảnh sát nhận tin báo của Tôn Thu Phương liền đến hòa giải. Diệp Linh lúc mới mềm mỏng hơn đôi chút, rằng tiền sẽ bồi thường, nhưng cha cô bệnh nặng, hy vọng gặp Tô Mẫn một để thành tâm nguyện.
Cảnh sát tình hình cũng khuyên Tôn Thu Phương nên để Tô Mẫn gặp mặt. Nghe bệnh tình Diệp Vĩnh Phúc nguy kịch, khi qua khỏi, Tôn Thu Phương cũng mủi lòng. Giận thì giận thật, nhưng chuyện sống c.h.ế.t cũng tránh khỏi động lòng trắc ẩn.
Chiều hôm đó hai vợ chồng về thành phố. Tối Tô Mẫn học về, kể sự tình. Tôn Thu Phương thêm: "Cảnh sát khuyên nên dĩ hòa vi quý, coi như phúc. Bên nhà họ Diệp cũng hứa chỉ cần con đến gặp là họ đưa tiền bồi thường ngay. Haizz, sắp , để họ c.h.ế.t nhắm mắt cũng ."
Tô Mẫn trầm mặc một lát : "Thứ Bảy con sẽ ."
Đến thứ Bảy, Tô Trường Vinh ở trông siêu thị, còn Tô Mẫn cùng về bệnh viện huyện thăm Diệp Vĩnh Phúc. Đến nơi, Diệp Vĩnh Phúc đang tỉnh táo, Diệp Linh và bà Diệp túc trực bên cạnh. Thấy hai đến, bà Diệp vội mời họ gần giường bệnh.
Diệp Vĩnh Phúc thấy Tô Mẫn thì kích động, cố nhổm dậy nhưng Diệp Linh ngăn : "Ba, ba cứ thế mà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-388.html.]
Tô Mẫn Diệp Vĩnh Phúc tiều tụy, trong lòng cũng thoải mái. Lần gặp mặt còn vui vẻ, giờ kẻ , tâm thế cũng khác hẳn.
"Tô Mẫn." Diệp Vĩnh Phúc khó nhọc gọi tên, "Xin cháu."
"Tại bác ?" Tô Mẫn mím c.h.ặ.t môi.
"Trước bác nghĩ đến chuyện ," Diệp Vĩnh Phúc , vẻ mặt đầy hối hận, giọng thều thào, " từ cháu sửa mẫu quần áo đó, danh tiếng Tam Diệp truyền khắp cả nước. Người gọi nó là 'Trang phục Tam Diệp'. Bác từng nghĩ xưởng danh tiếng như . Bác lo sợ cháu giúp nữa, xưởng sẽ mất danh tiếng ... Càng nghĩ bác càng thấy sợ."
Tô Mẫn khổ: "Cho nên vì thế mà bác tính kế cửa hàng của cháu, tính kế cửa hàng của ba cháu, định dồn ép gia đình cháu ở cái huyện lỵ mãi mãi ?"
Chỉ vì tư d.ụ.c bản mà ông định trói buộc cả đời cô và gia đình cô.
Diệp Linh bên cạnh thấy cha đau khổ, tức giận trừng mắt Tô Mẫn: "Ba nông nỗi , cô chút lương tâm nào ? Dù ba , nhưng ít cũng ai thương, cô cần dồn ép ông thế ?"
Tô Mẫn đáp trả: "Chẳng lẽ vì ba cô bệnh tật mà buộc tha thứ? Lúc ông tổn hại khác, ông nghĩ đến cảm nhận của họ ?"
Nghe , Diệp Vĩnh Phúc ứa nước mắt. Cả đời ông từng chuyện thất đức, chỉ sai lầm một mà hối hận kịp.
"Tô Mẫn, bác chỉ mong nếu bác mệnh hệ nào, cháu niệm tình xưa nghĩa cũ mà giúp Tam Diệp. Đó là tâm huyết cả đời của bác." Ông đến cuối câu thì hết .
Diệp Linh xen : "Ba, chúng cần dựa cô . Ba cứ tịnh dưỡng cho khỏe, con sẽ vực dậy Tam Diệp."