"Chiêu Đệ."
Tôn Thu Phương đang sắp xếp kệ hàng thì gọi tên Chiêu Đệ ở cửa. Bà thì thấy Chu Cường và Trương Tuệ đó.
"Chu Cường, Trương Tuệ, hai đến đây?" Bà vội vàng , gọi vọng trong: "Mẫn Tử, Chiêu Đệ, đây mau."
Trương Tuệ thấy Chiêu Đệ thực sự ở đây, mắt đỏ hoe: "Thu Phương, đến đón con bé về. Nó nghỉ mà về nhà, đêm 30 cũng về, vợ chồng sốt ruột quá lên đón."
Bà dứt lời thì Liêu Chiêu Đệ từ trong , thấy hai , nụ mặt tắt ngấm.
Trương Tuệ thấy con gái, trong lòng mừng tủi. Bà sinh ba đứa con gái, chỉ đứa là hiểu chuyện nhất. Lúc tuy tái giá mang theo con gái là gánh nặng cho nhà chồng, nhưng bà vẫn thương nó nhất. Chỉ là đôi khi thằng Tiểu Binh nghịch ngợm, bà quản nên lơ là con bé.
"Chiêu Đệ, với chú lên đón con về đây. Con theo về ăn Tết , bữa cơm tất niên nhà năm nay để dành đến tối mới ăn đấy."
"Con về. Đó nhà con."
Liêu Chiêu Đệ mặt : "Đồ đạc con dọn hết , con ý định nữa. Sau con lớn con sẽ báo hiếu , nhưng ngôi nhà đó, con sẽ bao giờ ."
Chu Cường nhíu mày: "Chiêu Đệ, con đừng bướng bỉnh nữa. Mấy ngày con ở nhà, con nhắc con suốt. Nghe lời chú, thu dọn đồ đạc về ăn Tết ."
"Chú Chu, chú đừng khuyên con nữa, con thật sự về. Con coi như lúc con theo đây, con ở với bố con, đừng quan tâm đến con nữa." Liêu Chiêu Đệ quật cường sang chỗ khác. Dù thế nào cô bé cũng nhất quyết về.
Trương Tuệ con gái như , đau lòng : "Con bé , cứng đầu thế hả con."
Liêu Chiêu Đệ im lặng một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-374.html.]
Tôn Thu Phương bên cạnh cũng thấy khó xử. Bà nghĩ con cái nên sống cùng cha , nhưng cha cũng đáng tin cậy lắm, hơn nữa đây là chuyện riêng nhà , bà tiện xen .
Thấy Chiêu Đệ vẫn chịu về, Trương Tuệ lóc: "Con thật sự nhận nữa ?"
"Mẹ, con nhận , con chỉ dựa chính thôi. Lúc đồng ý gả con cho Tiểu Binh, nghĩ đến cảm nhận của con ? Mẹ vì bản thoải mái mà bán con , bảo con yên tâm sống cùng nữa."
Chu Cường sang hỏi Trương Tuệ: "Bà với con bé như thế ?" Ông nhíu mày trách móc: "Sao bà thể với con bé những lời đó chứ."
Trương Tuệ luống cuống, lúc bà là để Chiêu Đệ nhẫn nhịn Chu Tiểu Binh hơn, dù hai đứa cũng sống cùng , tình cảm thì dễ sống, ai ngờ Chiêu Đệ phản ứng gay gắt như .
"Chiêu Đệ, thế cũng là cho con thôi."
"Con mặc kệ, tóm con thích. Mẹ với chú về , con sẽ về ngôi nhà đó ."
Chu Cường vì chuyện mà cũng thấy hổ mặt con riêng của vợ, ông thở dài thườn thượt, sang một bên gì nữa.
Trương Tuệ lóc giải thích nhưng chỉ lặp lặp câu " cho con". Chiêu Đệ , bỏ trong phòng.
Thấy con gái như , Trương Tuệ hết cách, sang cầu cứu Tôn Thu Phương: "Thu Phương, chị khuyên con bé giúp với."
Tôn Thu Phương đáp: "Khuyên thế nào bây giờ, bọn trẻ giờ suy nghĩ riêng của nó. Mẫn T.ử nhà chuyện còn chẳng khuyên nữa là." Hơn nữa, bà cũng chẳng khuyên. Khuyên cái gì chứ? Khuyên Chiêu Đệ về con dâu nuôi từ bé cho thằng Tiểu Binh ? Với tuổi của Chiêu Đệ, chỉ cần học xong cấp ba là thể tự lập. Tự kiếm tiền nuôi cũng sống , cần gì về nhà họ Chu để coi thường. Nếu về thật, Trương Tuệ đời nào cho con bé học đại học.
Trương Tuệ xong, nấc lên từng hồi đau đớn.
Chu Cường thấy ở cũng mất mặt, đành chào Tôn Thu Phương kéo vợ bắt xe về.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Mẫn hai khuất, trong lòng hiểu rõ, trận cãi vã , tình cảm con giữa dì Trương và Chiêu Đệ coi như rạn nứt hẳn, lẽ ngày lễ tết họ cũng chẳng đến tìm Chiêu Đệ nữa.