"Bạch bạch." Đậu Đậu vui vỗ Tôn Thu Phương hai cái.
"Thằng bé , đ.á.n.h ." Lý Mông vội nắm lấy tay con, vỗ nhẹ hai cái, "Con mà đ.á.n.h nữa là đ.á.n.h đòn đấy."
"Oa oa oa..." Đậu Đậu thấy tay đ.á.n.h, mếu máo toáng lên.
Thấy trẻ con , cuống quýt dỗ dành. Phải đến khi Tô Mẫn lấy kẹo dỗ, thằng bé mới nín.
Tôn Thu Phương : "Trẻ con mới tí tuổi, mợ đừng nghiêm khắc quá, nó đ.á.n.h đau ."
Lý Mông khổ: "Tại các chị chiều nó quá đấy, Tôn Hải cũng chiều nó. Bình thường ở nhà em dạy con cũng ."
Nhắc đến Tôn Hải, cô nhớ đến chuyện phiền lòng , trong lòng thấy khó chịu.
Thấy sắc mặt cô , Tôn Thu Phương bảo: "Thôi mợ nghỉ ngơi , mai Tôn Hải đến, chị sẽ mắng nó giúp mợ."
"Cảm ơn chị." Lý Mông mím môi cảm động gật đầu.
Về phòng, Tô Mẫn mới tìm cơ hội hỏi thăm chuyện của Lý Mông và Tôn Hải. Nghe Tôn Hải qua với Lưu Lệ, Tô Mẫn ngạc nhiên tột độ: "Không thể nào, hồi chính Lưu Lệ bỏ út mà."
"Sao con chuyện ?" Tôn Thu Phương nghi ngờ con gái. Chuyện Lưu Lệ bỏ em trai bà, bà cũng chỉ đoán thôi, con gái chắc nịch thế , chắc chắn chuyện gì bà .
Tô Mẫn nghĩ chuyện giờ cũng phức tạp, bèn kể chuyện thấy Lưu Lệ cùng một đàn ông buổi sáng sớm ở khu tập thể, đặc biệt nhấn mạnh lúc đó Lưu Lệ vẫn đang yêu út.
Tôn Thu Phương xong chuyện thì tức điên : "Con bé , lúc với . Có bắt nạt út con như thế, mà thì xé xác nó ."
Tô Mẫn vội giải thích: "Thì con sợ út mất mặt mà, với đó mợ út đến với út, giờ chẳng đang ạ?"
Tôn Thu Phương nghĩ Lưu Lệ cũng coi như tạo cơ hội cho Tôn Hải và Lý Mông, nên cũng miễn cưỡng nuốt trôi cục tức.
"Dù mai con đến, cho lẽ, loại đàn bà như thế, đừng giúp đỡ, thấy là tránh xa. May mà mợ con gì đấy."
Sáng sớm hôm , nhà Tôn Thu Phương mới bắt đầu ăn sáng thì Tôn Hải đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-366.html.]
Tôn Thu Phương khá ngạc nhiên khi thấy Tôn Hải đến sớm như . Em trai bà vốn tính lề mề, ngờ cũng lúc vội vàng thế . Cũng may là sốt ruột vì vợ con, âu cũng là chuyện .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chị, Mông Mông trong phòng ?" Tôn Hải ngó đầu trong hỏi.
Tôn Thu Phương nghiêng : "Đừng ngó nữa, ."
Tôn Hải , thẳng phòng. Thấy Lý Mông đang ăn cơm bên bàn, mặt lập tức tươi tỉnh: "Mông Mông, đến đón em về."
Nhìn thấy Tôn Hải đến đón , trong lòng Lý Mông trào dâng niềm vui sướng, nhưng cảm xúc cũng phức tạp. Lần Lưu Lệ xuất hiện, cô Tôn Hải chuyện năm xưa . Nếu cô về , Tôn Hải chuyện gây sự với cô thì .
Trải qua trận cãi vã , cô thực sự sợ hãi.
cuộc đời còn dài, nếu cứ mang theo bí mật mà sống, chẳng ngày nào cũng nơm nớp lo sợ .
Cô mím môi , cũng phản ứng thế nào.
Tôn Hải thấy vợ im lặng, tưởng cô giận lắm, bèn tới xuống cạnh cô: "Mông Mông, em đừng giận nữa, em thực sự hiểu lầm , đối với Lưu Lệ giờ còn chút tình cảm nào . Mình về nhà em."
"Không còn tình cảm, thế với cô cái gì?" Lý Mông nghĩ đến là tức.
So sánh , hồi Tôn Hải yêu cô với hồi yêu Lưu Lệ khác hẳn .
Lúc yêu Lưu Lệ, thường xuyên đưa cô dạo phố, chơi, mỗi Lưu Lệ về ký túc xá mặt mày đều rạng rỡ hạnh phúc. Còn lúc yêu cô, cả ngày chỉ ru rú trong quán cơm.
Thấy vợ vẫn giận, Tôn Hải sốt ruột: "Em đừng giận, chỉ giúp đỡ chút thôi mà. Cô tìm đến quán , em bảo đuổi cũng đạo. Anh nghĩ giúp gì thì giúp. Em xem giữ cô ở quán , thế còn đủ chứng minh thái độ của ?"
Tôn Thu Phương thấy cả nhà đang đây, nghĩ Lý Mông dù cũng là cô con dâu trẻ, những lời dám , bèn khuyên: "Hai đứa phòng chuyện riêng , để chị cho cháu ăn."
Nói bà bế bé Đậu Đậu từ tay Lý Mông.