Cô , hóa là Tô Văn Văn lâu gặp.
Tô Văn Văn giờ ăn mặc còn sành điệu hơn cả hồi nhà cô còn khá giả, kiểu tóc cũng đổi, mái tóc dài cắt ngắn, giống kiểu của Tôn Yến nhưng cắt tỉa cầu kỳ hơn hẳn.
Tô Mẫn nhận thấy ánh mắt Tô Văn Văn còn vẻ gay gắt, kích động như mà đó là sự khinh khỉnh.
Cô gây chuyện với Tô Văn Văn nên chỉ liếc một cái , coi như thấy, tiếp tục chọn đồ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Văn Văn xách chiếc túi nhỏ tới, khẩy: "Sao thế, nhận ? bây giờ chuyển lên thành phố sống đấy."
Tô Mẫn vẫn cúi đầu việc của . trong lòng cô khá ngạc nhiên, Tô Văn Văn thế mà cũng chuyển lên thành phố. Thím ba trông vẻ gì là nữ cường nhân, tự nhiên tiền chuyển lên thành phố sống nhỉ.
Thấy Tô Mẫn thèm để ý, Tô Văn Văn kìm , giọng mang theo vài phần lạnh lẽo: "Đừng tưởng mỗi nhà cô tiền. Nói cho cô , tái hôn , ba dượng là giàu , là ông chủ lớn. Ông bà nội và cô dì chú bác đằng đó đều là văn hóa, giống cái ngữ nhà quê như nhà họ Tô các . Các cứ chờ xem trò của chúng , giờ hết cơ hội nhé."
Tôn Yến và Liêu Chiêu Đệ bên cạnh mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì. Thấy Tô Mẫn dây dưa nên hai cũng im lặng, chọn xong đồ thì trả tiền định .
Tô Văn Văn thấy mãi mà chẳng ai thèm đáp lời, cứ như đang độc thoại một , trong lòng tức tối vô cùng. giờ cô cũng còn bốc đồng như , lao cãi với Tô Mẫn nữa. Cô mím môi bước tới, ngay mặt nhóm Tô Mẫn, chỉ tay đống kẹp tóc với cô bán hàng: "Chỗ lấy hết, gói cho . như ai , mua cái kẹp tóc cũng nâng lên đặt xuống."
Khóe miệng Tô Mẫn khẽ nhếch lên, cô kéo tay Tôn Yến và Liêu Chiêu Đệ bỏ .
Lâu gặp, trải qua bao biến cố, tính tình Tô Văn Văn tuy thu liễm đôi chút nhưng cái thói kiêu ngạo hống hách thì vẫn y nguyên.
Cha dượng tiền thì , quan trọng là chịu chi tiền cho cô tiêu xài .
Hơn nữa thím ba tái hôn, nếu con riêng thì tiền của đương nhiên để cho con . Nếu con thì thím ba sinh thêm đứa nữa. Không sinh thì e là cuộc hôn nhân cũng chẳng bền lâu.
Tô Văn Văn nếu cứ tiếp tục thói tiêu xài hoang phí, điểm dừng thế thì sớm muộn gì cũng gây họa cho thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-359.html.]
Đi xa một đoạn, Tôn Yến mới hỏi chuyện Tô Văn Văn.
Tô Mẫn chuyện chú ba ly hôn bàn tán lung tung nên chỉ bảo là họ hàng thiết lắm. Tôn Yến cũng hỏi thêm.
Về đến nhà, Tô Mẫn kể chuyện gặp Tô Văn Văn cho .
Biết Cao Hồng tái hôn, vớ mối ngon, Tôn Thu Phương cảm thán: "Thím ba con hưởng hơn chú ba nhiều. Con xem chú ba con tìm kiểu gì, còn tệ hơn ."
"Văn Văn giờ vẫn về? Muộn thế còn lang thang bên ngoài, để cho nhà dạy con. Tuy nó mang họ Tô, nhưng dù cũng đang sống ở nhà họ Vương chúng , giữ quy củ. Minh Tùng ngày nào cũng bận rộn bên ngoài, con cô ở nhà rảnh rỗi, mỗi việc trông con cũng xong, còn mặt mũi nào ngửa tay xin tiền nó tiêu xài."
Bà Vương khi ngủ thấy Tô Văn Văn về, trong lòng bực bội, liền sang mắng nhiếc Cao Hồng đang đợi con sô pha.
Cao Hồng cũng đang sốt ruột, chồng dọa cho Văn Văn ở nhà nữa, vội vàng : "Mẹ, con ạ, con sẽ dạy bảo nó cẩn thận."
Bà Vương sầm mặt: "Còn chuyện của cô với Minh Tùng nữa, cũng lớn tuổi cả , tính chuyện con cái chứ. Phụ nữ đến tuổi cô là khó sinh nở lắm đấy, giờ đẻ, tính ?"
"Mẹ, con Văn Văn mà."
"Nó là nhà họ Tô, con của Minh Tùng. Chẳng lẽ cô định để con bé đó thừa kế gia sản của Minh Tùng ?"
Cao Hồng chột cúi đầu: "Dạ ạ."
Lúc bà lấy Vương Minh Tùng cũng chẳng vì tình yêu gì, chủ yếu là tìm chỗ dựa. Giờ bà thuê căn nhà t.ử tế ở huyện, lo thiếu tiền tiêu. Văn Văn cũng theo bà lên thành phố. Cuộc sống sung túc hơn hẳn cảnh ba chật vật . chuyện sinh con bà từng nghĩ đến. Văn Văn là con gái duy nhất của bà, bà Văn Văn hưởng tất cả.