Tô Mẫn phản đối, hiện tại cô cũng dần dần thích ứng với vai trò một cô bé 16 tuổi. Chỗ nào dựa cha thì cứ dựa, đợi đến khi cha cần dựa , cô sẽ gánh vác.
Cuộc đời vốn là dựa dẫm và dựa dẫm. Kiếp cô nơi nương tựa, kiếp cũng thử cảm giác che chở xem .
Sáng sớm thứ Bảy, hai con mua đồ ăn sáng bắt xe về huyện.
Đến nơi, hai đến thẳng xưởng Tam Diệp tìm Diệp Vĩnh Phúc bàn chuyện nhập hàng.
Thấy Tô Mẫn đến, mặt Diệp Vĩnh Phúc như hoa nở.
"Tô Mẫn, cháu đến đúng lúc lắm, chú báo cho cháu một tin vui." Diệp Vĩnh Phúc giấu niềm vui sướng, "Mẫu áo khoác dáng ngắn cháu sửa chỉ bán chạy ở huyện , mấy hôm chú thành phố S và thành phố B một chuyến, xem mẫu xong là đặt hàng ầm ầm. Giờ danh tiếng Tam Diệp chúng vang xa đấy."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nghe lô hàng đó bán cả ở những thành phố lớn như , Tô Mẫn cũng giật . Cô vốn nghĩ sẽ hiệu quả lớn đến thế, chỉ mong Tam Diệp bán hết hàng tồn là . Không ngờ bán chạy đến mức lan cả quốc.
Mẫu áo mà phổ biến ở các thành phố lớn thì các nơi khác chắc chắn sẽ đua bắt chước.
Tô Mẫn thể hình dung cảnh tượng lâu nữa, phụ nữ cả nước sẽ diện áo khoác dáng ngắn đường.
Diệp Vĩnh Phúc vui mừng khôn xiết, thấy Tô Mẫn đến, nhớ chuyện ký hợp đồng đó, cứ tưởng cô đến đặt may quần áo theo yêu cầu: "Lần cháu cũng lên hàng đông ? Tuy hiện tại bận nhưng đơn hàng của cháu nhiều, chú sẽ sắp xếp sớm cho cháu."
Ông Tô Mẫn như thấy tương lai tươi sáng của Tam Diệp .
Tô Mẫn đáp: "Giờ cháu đặt hàng thì muộn mất , cháu đến định nhập một lô hàng mẫu mới về bán ạ."
"Hóa là chuyện ." Diệp Vĩnh Phúc sảng khoái xua tay, "Được thôi, lô hàng chú chắc chắn sẽ ưu tiên cho cháu , cháu chỉ cần trả tiền vốn là . À Tô Mẫn, chúng hợp tác vẫn luôn , cơ hội gì , cháu đừng quên Tam Diệp của chú nhé."
Tô Mẫn : "Cháu là trọng tình nghĩa mà, hiện tại hợp tác thì chắc chắn còn nhiều cơ hội." Dù thế nào thì cô cũng tuyệt tình.
Bàn xong chuyện nhập hàng, Tô Mẫn còn dặn dò Diệp Vĩnh Phúc chất liệu lô hàng kém hơn lô cô xem.
Diệp Vĩnh Phúc xong lớn: "Cháu cũng sành sỏi đấy chứ, lô vải đó chú nhập từ nơi khác về, ngay cả tỉnh cũng sản xuất . Được , vốn dĩ còn nhiều, chú sẽ để dành cho cháu một ít."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-349.html.]
Rời văn phòng Diệp Vĩnh Phúc, Tô Mẫn xuống phân xưởng tìm Tôn Yến.
thấy một cô gái khác đang ở máy may của Tôn Yến, Tô Mẫn quanh thấy chị họ . Phải đến khi tổ trưởng tin Tô Mẫn đến mới chạy báo tin về Tôn Yến.
"Tôn Yến xin nghỉ từ hôm qua , bảo là nhà việc, hình như em trai cô xảy chuyện gì đó."
Nghe Tôn Cường gặp chuyện, Tô Mẫn lo lắng, vội chạy báo với Tôn Thu Phương.
"Chẳng bảo thằng Cường học , xảy chuyện gì chứ? Mợ con chăm con kiểu gì mà để hai đứa nông nỗi ." Tôn Thu Phương xong cũng bực , "Đi, qua xem ."
Tô Mẫn cũng , qua vài tiếp xúc, cô và Tôn Yến khá hợp , trơ mắt chị họ gặp khó khăn.
Hai con thuê một chiếc xe ba bánh thẳng đến nhà Tôn Binh.
Vừa đến nơi thì tiếng cãi vã ầm ĩ vọng từ trong nhà.
"Dù cũng thằng Cường học, kể cả nó học thì cũng lấy cái bằng."
"Cấp hai học quan trọng gì, bảo , giờ đang tuyển , qua đợt là hết cơ hội, nhận lứa tuổi nữa ."
" mặc kệ, dù cũng đồng ý."
Tô Mẫn đối thoại đoán phần nào sự tình, cô gõ cửa, tiếng cãi vã bên trong im bặt.
Lát cửa mở, Tôn Binh với vẻ mặt khó xử xuất hiện.
Thấy Tôn Thu Phương và Tô Mẫn, ông ngạc nhiên: "Thu Phương, hai con đến ?"
Tôn Thu Phương : "Chúng em đến xưởng tìm Yến Yến, bảo nhà chuyện nên lo lắng qua xem ."