Tô Mẫn thở dài: "Bình thường ở lớp tớ chuyện, chơi với , tớ thực sự hòa đồng ?"
Nghe câu hỏi , Liêu Chiêu Đệ bỗng nghẹn lời. Cô bé do dự một lúc mới : "... Thực , cũng một chút hòa đồng. Tô Mẫn , tuy bạn với , nhưng tớ vẫn hy vọng thêm nhiều bạn bè hơn. Cậu xem mấy bạn nữ khác, giờ chơi tụ tập năm ba vui vẻ lắm. Bạn bè của thực sự quá ít."
Lời tuy chút mất lòng, nhưng Liêu Chiêu Đệ vẫn chọn thật. Tô Mẫn với cô bé, cô bé cũng cho Tô Mẫn. Bản cô bé là thích náo nhiệt nên hiểu bạn bè quan trọng thế nào. Nếu Tô Mẫn cả đời chỉ mỗi cô bé là bạn thì chắc chắn chuyện .
Tô Mẫn cúi đầu im lặng, tiếp tục bước .
Cô vẫn luôn hòa đồng, cô cảm thấy tâm hồn già hơn các bạn đồng trang lứa, tiếng chung, suy nghĩ càng khác biệt. Có chơi cùng cũng chẳng hợp. Hơn nữa kiếp cô trắng tay, kiếp cô nhiều thứ hơn khác. Không chỉ học giỏi mà còn thành công trong sự nghiệp.
Hồi cấp hai, cô dồn hết tâm sức việc học nên thuận lợi đỗ trường trọng điểm. Lên cấp ba, cô chút vốn liếng, tìm ngành nghề yêu thích nên tranh thủ lúc còn trẻ mà bắt đầu sớm.
Chỉ ngờ thành tích học tập tụt dốc, và trong mắt khác cô trở thành kẻ bình thường.
Cô cứ tưởng quan tâm đến suy nghĩ của khác, chỉ cần sống là . khi những lời chỉ trích của Đường Mạn, trong lòng cô vẫn thấy buồn.
Liêu Chiêu Đệ thấy bạn trầm xuống, vội kéo tay an ủi: "Tô Mẫn, đừng tự tạo áp lực cho quá. Cứ nghĩ như lời chú dì , thấy vui vẻ thế nào thì thế , đừng ép uổng bản ."
Tô Mẫn hít sâu một : "Chiêu Đệ, tớ về nhà ngay, tớ dạo một chút, về ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nghe Tô Mẫn một , Liêu Chiêu Đệ chợt nhớ đến chuyện Đường Mạn ở bờ sông , vội : "Không , nếu về thì tớ cùng , thể để một , nhỡ chú dì lo lắng thì ."
"Thôi, chúng về nhà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-346.html.]
Tô Mẫn thở dài, bước về hướng nhà.
Vợ chồng Tô Trường Vinh nhận thấy con gái dạo càng thêm trầm mặc, tuy vẫn ngoan ngoãn nhưng trông khác hẳn khi. Hỏi mấy Tô Mẫn đều bảo . Ngay cả Liêu Chiêu Đệ cũng giả vờ như gì, cạy miệng cũng nửa lời.
Tôn Thu Phương cảm thấy chuyện thể bỏ qua. Con bé chắc chắn đang gặp khó khăn gì đó trong lòng. Nếu giải quyết thì mà nhẹ lòng .
Tối đó Tôn Thu Phương về phòng ngủ ngay, vệ sinh cá nhân xong bà sang phòng Tô Mẫn trò chuyện cùng con.
Thấy con gái đang ngẩn ngơ, Tôn Thu Phương tới xoa đầu con, hỏi: "Sao thế con gái, mấy hôm nay thấy con vui, hỏi thì . Ba con lo lắng đến mất ngủ mấy hôm nay , bảo sang hỏi chuyện con đấy."
"Con ạ." Tô Mẫn lắc đầu, cởi giày leo lên giường dựa lưng tường. Cô chẳng lẽ với rằng cô đang nên sống như thế nào cho . Sống hai kiếp mà đến cách cô cũng .
Tôn Thu Phương giả vờ giận: "Con bé , từ nhỏ hiểu chuyện, nhưng chuyện gì cũng thể giấu ba . Con dù cũng là trẻ con, chín chắn đến mấy thì cũng lúc nũng chứ, đừng học lớn cái gì cũng ôm lòng, thấy mệt ?"
Tô Mẫn im lặng hồi lâu. Khi Tôn Thu Phương thở dài định tiếp thì cô ngẩng đầu lên hỏi: "Mẹ, nếu thể thời thơ ấu, sẽ gì?"
"Quay thời thơ ấu á?" Tôn Thu Phương thì dở dở , "Con bé , ý nghĩ kỳ quặc thế, sống qua thì thôi chứ gì."
"Con chỉ ví dụ thôi, nếu thể , sẽ gì?"
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của con gái, Tôn Thu Phương ngẫm nghĩ, bỗng nhiên thấy cũng thú vị: "Nếu hồi bé ... Mẹ sẽ tìm cách để ông ngoại con c.h.ế.t sớm, đó cố gắng cho gia đình sống sung túc hơn một chút. chắc cũng chẳng khá hơn là bao, thời đó nhà nào cũng nghèo mà. ít thì con cũng học đại học. Người nhà đều mạnh khỏe sẽ lấy chồng." Bà đùa: " chắc lấy ba con nhé, bà nội con ghê gớm quá, tuy giờ khổ tận cam lai nhưng nhớ mấy năm dâu hồi trẻ vẫn thấy sợ. Mẹ tìm bà chồng nào thương mới ."