Ký xong hợp đồng, Tô Mẫn cầm cả hai bản về, định đưa cho ba hoặc ký tên bảo lãnh.
Khi Tô Mẫn về đến nhà thì trời ngả về chiều.
Tô Trường Vinh và Tôn Thu Phương đều ngoài, trong nhà chỉ còn Chiêu Đệ đang cặm cụi bài tập bàn. Thấy Tô Mẫn về, Chiêu Đệ vội vàng bỏ b.út xuống, chạy đón: "Cuối cùng cũng về . Mọi chuyện thế nào?"
"Ổn thỏa , thể nhờ họ may quần áo giúp , dù mới mở một cửa hàng, chắc cũng ảnh hưởng gì."
"Thế thì quá, lo chuyện kịp tiến độ nữa ."
"Còn bán nữa đây." Tô Mẫn uống một ngụm nước, cảm thấy bụng đói cồn cào, đành gắng gượng xuống bếp tìm chút đồ ăn lót .
Ăn xong, Tô Mẫn tiếp tục bò bàn vẽ mẫu quần áo.
Liêu Chiêu Đệ thấy bạn về lao công việc, lo lắng hỏi: "Tô Mẫn, sắp thi tháng , ôn tập ?"
"Không vội." Tô Mẫn vẫn cắm cúi vẽ.
Liêu Chiêu Đệ thở dài. Cô bé bên cạnh sách nhưng chốc chốc Tô Mẫn đang tập trung cao độ, lo lắng việc kinh doanh quần áo sẽ ảnh hưởng đến việc học của bạn. Tuy bản cô bé cũng kiếm tiền, nhưng cô bé hiểu rõ lúc quan trọng nhất vẫn là học tập, nếu vì kiếm tiền mà bỏ bê việc học thì thật đáng.
dạo Tô Mẫn vẻ khác , cứ sốt sắng thế nào .
Mãi đến tối mịt, Tô Mẫn vẫn cặm cụi việc, hề bước chân khỏi phòng.
Khi Tôn Thu Phương và Tô Trường Vinh về, thấy con gái vẫn ru rú trong phòng, Tôn Thu Phương bèn gọi cô bàn chuyện mở cửa hàng.
Tuy hiện tại tiền bạc trong nhà dư dả, nhưng Tôn Thu Phương vốn tính cẩn thận, lo lắng ở thành phố lạ nước lạ cái, mở cửa hàng to quá dễ ghen ghét, nên bà định mở một cửa hàng bình thường , đợi một thời gian định mới mở rộng dần.
Tô Trường Vinh thì nghĩ , cửa hàng lớn ở huyện đang ăn , ông thấy nên nhân cơ hội mở rộng quy mô càng sớm càng . Tuy một miếng thể béo ngay, nhưng ít cũng đủ no.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-341.html.]
Hai vợ chồng tranh luận mãi xong, cuối cùng quyết định về hỏi ý kiến con gái.
"Ba , con thấy chuyện cứ từ từ thôi ạ." Tô Mẫn buông một câu, sang suy tính chuyện cửa hàng của .
Tôn Thu Phương đắc ý: "Thấy , con gái cũng ủng hộ đấy."
Tô Trường Vinh phục: " thấy cách của hơn." Ông sang con gái: "Mẫn Tử, con xem, từ từ chứ? Chúng chạy , chẳng lẽ học từ đầu, thế chẳng lãng phí thời gian ?"
Tô Mẫn đang mải nghĩ chuyện riêng, ba tranh luận chuyện mà sốt ruột , cô dứt khoát phòng lấy bản hợp đồng : "Ba , chuyện của hai để hẵng bàn, giờ ký tên hợp đồng giúp con ."
"Con ký hợp đồng gì thế?" Tô Trường Vinh cầm bản hợp đồng lên xem, thấy ghi con gái tự mở cửa hàng, ông lập tức nhíu mày: "Không , con đang học cấp ba, mở cửa hàng thế chẳng ảnh hưởng đến việc học ? Trước con chỉ vẽ vời thì thôi, giờ còn đòi mở cửa hàng. Chuyện ba đồng ý."
Tôn Thu Phương cũng gật đầu tán thành: "Mẹ cũng thấy thế, con sắp thi trường trọng điểm thành phố , bao nhiêu học sinh giỏi cạnh tranh, con mà lơ là một chút là thành tích tụt dốc ngay."
Tô Mẫn bất lực giải thích: "Con tự chừng mực mà, con chỉ mở cửa hàng thôi."
"Chuyện ."
Tô Trường Vinh kiên quyết phản đối. Nhà thiếu tiền mà để con gái vất vả thế . Ông và vợ nỗ lực kiếm tiền cũng chỉ để con gái sống vô lo vô nghĩ.
Tôn Thu Phương tiếp lời: "Mẫn Tử, cũng giúp con ."
Tô Mẫn thấy nghẹn trong lòng, đặt mạnh bản hợp đồng xuống bàn: "Ba , hai tin con? Mấy năm nay con vẫn đấy thôi. Hơn nữa, cửa hàng mở con cũng đến trông coi hàng ngày. Con định nhờ chị Yến trông giúp. Chiêu Đệ tay nghề cũng khá, thể phụ giúp, sẽ ảnh hưởng đến việc học . Trước đây ba chẳng đồng ý cho con bán quần áo là gì?"
"Chuyện đó khác." Tôn Thu Phương cau mày , "Lúc con bảo với là cuối tuần cùng Chiêu Đệ may ít quần áo đem chợ bán, coi như hai đứa chơi cho thư giãn. mở cửa hàng thì khác, cửa hàng sờ sờ đấy, dù con đến thì trong lòng cũng yên ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.