Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 340

Cập nhật lúc: 2025-12-26 00:47:20
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Mẫn cầm cái bánh bao ăn gật đầu: "Tốt lắm mợ ạ, phong cảnh thật sự."

 

"Haizz, thực bà ngoại cháu từ lúc cháu thành phố cứ nhắc mãi, tuy bà nhưng mợ bà buồn lắm. Mợ nghĩ, giá mà mợ cũng lên thành phố thì mấy. với cháu, vẻ mặn mà lắm."

 

Tô Mẫn xong sững , tính cách út thế nào cô là rõ nhất. Không gì khác, chứ tâm tư thì nhiều vô kể. Bảo tham vọng sự nghiệp là chuyện thể nào.

 

"Mợ, cháu nghĩ trong lòng chắc chắn tính toán , chỉ là thôi."

 

Lý Mông trong lòng khó chịu.

 

Vợ chồng với , tính toán gì , cứ giấu trong lòng. Nói , vẫn là coi trọng cô chứ gì.

 

Cô cúi đầu thở dài, thêm gì nữa.

 

Tô Mẫn cảm thấy gì đó , lúc ăn cơm lén quan sát hai vợ chồng, thấy út thì bình thường, nhưng mợ út vẻ tâm trạng nặng nề.

 

Ăn xong, bà ngoại Tôn ở nhà trông cháu, Tô Mẫn định đến xưởng giải quyết công việc thành phố.

 

Cô cố tình cùng đường với vợ chồng Tôn Hải, đợi Lý Mông rẽ sang siêu thị, cô mới theo Tôn Hải quán cơm, tìm cơ hội chuyện.

 

Tôn Hải dọn dẹp bàn ghế chuẩn mở quán thắc mắc: "Không thể nào, với mợ cháu vẫn bình thường mà, vui ?"

 

Tô Mẫn lắc đầu: "Cái cháu cũng ," hỏi, "Cậu út, rốt cuộc định lên thành phố ?"

 

"Cậu mới chỉ dự định sơ sơ trong đầu thôi, nhưng chắc chắn thì trong thời gian ngắn kế hoạch đó."

 

"Thế với mợ ? Cậu dự định gì cũng bàn với mợ một tiếng chứ. Cậu út, thật nhé, ba cháu chuyện gì cũng với cháu đấy, cứ giấu giếm thế mợ mà vui ."

 

Tôn Hải xòa: "Con bé , suốt ngày nghĩ linh tinh, mợ cháu nhỏ nhen thế ."

 

Tô Mẫn xong suýt bật . Cô từng thấy phụ nữ nào mà "nhỏ nhen" cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-340.html.]

 

Xem út cô vẫn còn đơn thuần lắm.

 

: "Tóm chuyện gì cứ rõ với mợ , nhiều một chút cũng chẳng mất gì, giấu giếm gì cho mệt."

 

Tôn Hải . Tính xong mới , thành công thì bước qua. Nếu mang tiếng khoác lác.

 

Tô Mẫn cũng dám nhiều quá phận con cháu. Tuy út tin tưởng cô, nhưng chuyện vợ chồng lớn nhiều quá đôi khi phản tác dụng. Nhất là cô vài câu liên tưởng đến chuyện nhỏ nhen , lỡ cô thêm gì đó nghĩ mợ hẹp hòi thật thì hỏng bét.

 

Tuy tính tình mợ út đúng là suy diễn thật. cũng đến lượt cô phán xét.

 

Sở dĩ cô nhắc vài câu là vì cuộc sống hạnh phúc khó khăn lắm mới của mợ rạn nứt chỉ vì thiếu sự giao tiếp.

 

Rời khỏi quán ăn Tứ Hải, Tô Mẫn bắt xe đến xưởng may.

 

Diệp Vĩnh Phúc thức trắng đêm ngủ, túc trực ở phân xưởng, thấy một lô thành phẩm lò, kiểu dáng quả thực mới yên tâm. Đang định về văn phòng thì thấy Tô Mẫn tới từ phía ngoài phân xưởng.

 

Nhìn cô bé, trong lòng Diệp Vĩnh Phúc thấy tiếc nuối. Vốn định giữ cô bé ở xưởng lâu hơn chút nữa, ngờ nhanh thế.

 

Nghĩ đến việc , ông thấy luyến tiếc vô cùng. Đặc biệt là thành phẩm hôm nay, ông càng tin chắc Tô Mẫn sẽ là một tài năng lớn. Đợi đào tạo bài bản, chắc chắn sẽ còn giỏi giang hơn bây giờ.

 

Tô Mẫn đến mặt ông, thấy ông thở ngắn than dài. "Giám đốc Diệp, chú thức cả đêm đấy ạ?"

 

"Xưởng xảy chuyện thế , chú ngủ ." Diệp Vĩnh Phúc thở dài, "Đi, về văn phòng chuyện. Hợp đồng chú soạn xong ."

 

Nói ông dẫn Tô Mẫn về văn phòng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Lần Tô Mẫn ký hợp đồng với Tam Diệp là quan hệ hợp tác, chuyện bán đứt bản quyền thiết kế cho nhà máy. Trong hợp đồng ghi rõ, nếu Tam Diệp sử dụng mẫu thiết kế của Tô Mẫn, bắt buộc sự đồng ý bằng văn bản của cô, nếu sẽ coi là vi phạm hợp đồng. Ngoài còn ghi rõ mức tiền phạt vi phạm.

 

 

 

 

Loading...