"Cậu cũng ." Liêu Chiêu Đệ gật đầu.
Đến cửa hàng, Tô Mẫn mua mỗi loại một cây vải, riêng vải bông thì mua hẳn hai cây.
Hai mang nổi, Tô Mẫn thuê xe chở thẳng về nhà trọ.
Liêu Chiêu Đệ bắt đầu nghiên cứu bản vẽ của Tô Mẫn, đó bắt tay đo đạc, cắt vải.
"Cái áo của , rộng thùng thình, tay áo còn một dải bèo nhún thế , là kiểu gì ?"
"Áo cánh dơi đấy." Tô Mẫn ghé gần xem.
"Đẹp thật đấy."
"Mẫu dùng mỗi loại vải may thử một cái xem hiệu quả thế nào, cái nào thì tớ sẽ dùng vải đó."
Bắt tay quần áo, Tô Mẫn mới phát hiện quá ít. Trước cô chỉ vẽ kiểu, chứ căn bản loại quần áo nào thì hợp với chất liệu gì, đặc điểm của từng loại vải .
Càng sâu, càng thấy kiến thức của hạn hẹp. Hiện tại lo chuyện học hành ở trường, thời gian hạn, xem con đường thời trang của cô còn dài lắm.
dù phát triển sang ngành nghề khác thì cô cũng sẽ từ bỏ ngành may mặc.
Buổi chiều, Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ ở lỳ trong phòng ngoài. Tô Mẫn phụ đơm cúc, cắt chỉ thừa, còn Liêu Chiêu Đệ bắt tay may chính.
Áo cánh dơi so với mấy kiểu phức tạp khác thì dễ may hơn, các chi tiết trang trí như nơ, khuy cài đều do Tô Mẫn tự tay .
Hai phối hợp ăn ý, một buổi chiều cũng may ba chiếc áo mẫu.
"Thế , nếu chúng may lượng lớn để bán, cộng thêm chi phí và công sức bỏ , cảm giác lãi." Liêu Chiêu Đệ lo lắng. Cô bé theo Tô Mẫn buôn bán quần áo một thời gian nên cũng nắm giá cả thị trường. Bán ở vỉa hè, dù quần áo đến mấy, gắn mác hàng xuất khẩu chăng nữa thì cũng bán giá rẻ bèo mới mua. Trước là mua đồ cũ về sửa , tốn ít thời gian và chi phí nên giá thành thấp. Giờ may mới , tuy vải quá đắt nhưng công sức bỏ thì quá nhiều.
Tô Mẫn cũng tính đến chuyện .
Xem ăn lớn thì vẫn tìm một xưởng may để hợp tác. Cô mẫu thiết kế, thuê xưởng gia công. cô còn nhỏ tuổi, thế lực gì trong ngành, tự gây dựng mà chỗ dựa thì dễ nuốt chửng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-334.html.]
Cô suy nghĩ một hồi, nhớ đến Xưởng may Tam Diệp.
Dù Tam Diệp cũng ở ngay trong huyện, cô từng hợp tác với họ nhiều . Bắt đầu từ Tam Diệp xem là một ý kiến .
Bên phía Xưởng may Tam Diệp, Diệp Vĩnh Phúc cũng đang nghĩ đến Tô Mẫn.
Hiện tại Tam Diệp đang thiếu những nhà thiết kế thời trang giỏi. Tuy các nhà thiết kế hiện đều đào tạo bài bản, nhưng sản phẩm chẳng chút mới mẻ nào, cứ như rang cơm nguội, ăn mãi một vị, chẳng thêm nếm gia vị gì cho hấp dẫn.
Ông bắt đầu nhớ đến những lợi nhuận mà Tô Mẫn mang cho nhà máy đây.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Mẫn giờ đang học thành phố, về một chuyến dễ dàng gì. Ngay cả họp hành cũng tham gia .
"Giám đốc, bên phân xưởng sản xuất xảy chuyện ."
Chủ nhiệm Tiếu hớt hải chạy .
Diệp Vĩnh Phúc giật , bật dậy khỏi ghế, vội vàng ngoài, hỏi: "Có chuyện gì?"
"Lô hàng đang may dở, bên thiết kế đưa nhầm bản vẽ, công nhân cắt dư một xăng-ti-mét cho phần vải nỉ áo khoác. Hôm nay bắt đầu may, bên thiết kế mới phát hiện bản vẽ đưa xuống là bản vẽ hỏng loại bỏ đó."
"Sao để xảy sai sót lớn như !"
Diệp Vĩnh Phúc xong m.á.u nóng dồn lên não.
Vải cắt sai hết , chỉ lỡ thời gian của công nhân mà còn gây thiệt hại tài sản lớn cho nhà máy. Lần để may lô hàng , ông bỏ ít tiền mua vải xịn. Giờ đặt mua vải nữa đây.
"Các ăn kiểu gì mà để ý thế hả!" Diệp Vĩnh Phúc càng càng tức, tức đến hoa mày ch.óng mặt. Ông day day sống mũi để lấy bình tĩnh.
Đến phân xưởng sản xuất, Diệp Vĩnh Phúc mới thấy bộ vải nỉ định dùng may áo khoác đông cắt xong. Một chiếc áo mẫu may thử, tỷ lệ sai lệch so với yêu cầu ban đầu.
Nhìn tuy đến nỗi , nhưng bình thường, chẳng điểm nhấn gì để bán hàng.